menu
Tại Sao Trung Quốc Phá Giá Đồng Nhân Dân Tệ?
24HMoney đã kiểm duyệt 24HMONEY đã kiểm duyệt

Tại Sao Trung Quốc Phá Giá Đồng Nhân Dân Tệ?

Từ trước đến nay, ai cũng nghĩ một quốc gia mạnh thì đồng tiền phải mạnh.

1. “Đồng tiền yếu” không phải là thất bại – mà là chiến lược

Phương Tây luôn coi “đồng tiền yếu” là biểu tượng của suy thoái, bất ổn.

Nhưng Trung Quốc thì khác – họ chủ động giữ đồng Nhân dân tệ yếu, không phải vì yếu kém, mà vì đó là vũ khí kinh tế.

Từ cuối những năm 1970, sau khi Đặng Tiểu Bình mở cửa nền kinh tế, Trung Quốc hiểu rằng muốn bán hàng cho cả thế giới thì hàng hóa phải thật rẻ. Và cách nhanh nhất để làm hàng hóa rẻ hơn chính là phá giá đồng tiền.

Nếu 1 đô đáng ra đổi được 5 tệ, Trung Quốc giữ cho tỷ giá ở mức 8 tệ đổi 1 đô. Chỉ một thay đổi nhỏ này khiến hàng Trung Quốc rẻ hơn 30–40% so với đối thủ. Hàng “Made in China” vì thế mà tràn ngập khắp thế giới.

Cả thế giới mua hàng Trung Quốc, còn Trung Quốc thì thu về đô la Mỹ – rồi lại dùng chính số tiền đó để mua trái phiếu của Mỹ. Một vòng tuần hoàn kỳ lạ: Mỹ tiêu tiền của Trung Quốc để mua hàng Trung Quốc, còn Trung Quốc thì vừa làm thuê vừa trở thành chủ nợ.

2. Phá giá để công nghiệp hóa – “rẻ” nhưng không “rẻ tiền”

Nhiều người nghĩ phá giá là “chơi xấu”, nhưng thật ra đó là một chiến lược dài hơi.

Giữ đồng tiền yếu giúp Trung Quốc bán hàng dễ hơn, xuất khẩu mạnh hơn, và quan trọng nhất là thu hút vốn đầu tư nước ngoài.

Khi nhà đầu tư nước ngoài thấy chi phí rẻ, họ đổ vào mở nhà máy, mang theo công nghệ, việc làm và kỹ năng. Trung Quốc không chỉ có hàng rẻ – họ còn mua được thời gian để công nghiệp hóa.

Trong 20 năm, Trung Quốc biến mình từ một nước nông nghiệp thành công xưởng của thế giới.

Đến năm 2014, họ đã có gần 4.000 tỷ đô dự trữ ngoại hối – con số chưa từng có trong lịch sử.

Trong khi người tiêu dùng phương Tây vui vì mua được hàng rẻ, thì Trung Quốc lại âm thầm xây nhà máy, đường cao tốc, cảng biển, và một nền công nghiệp khổng lồ.

Phá giá đồng Nhân dân tệ không phải là để làm hàng “rẻ tiền” — mà là để mua lại vị thế trong chuỗi cung ứng toàn cầu.

3. Khi đồng tiền yếu trở thành vũ khí mềm của quyền lực

Sau ba thập kỷ, Trung Quốc không còn cần đồng tiền yếu nữa – vì họ đã có mọi thứ cần thiết: hạ tầng, nhà máy, nhân lực, công nghệ.

Từ năm 2005, họ bắt đầu cho đồng tệ tăng giá dần, nhưng vẫn giữ lại tinh thần của chiến lược cũ: thay vì phá giá đồng tiền, họ phá giá ngành công nghiệp.

Thay vì dùng tỷ giá để cạnh tranh, Trung Quốc dùng trợ cấp nhà nước để đẩy giá bán xuống thấp.

Thép, pin năng lượng mặt trời, xe điện – tất cả đều được bán rẻ hơn đối thủ.

Bán lỗ để chiếm thị phần, rồi dùng quy mô để thống trị.

Và giờ đây, Trung Quốc tiếp tục bước sang ván cờ mới: đưa đồng Nhân dân tệ ra thế giới.

Từ việc thanh toán dầu mỏ bằng đồng tệ, cho đến phát triển Nhân dân tệ kỹ thuật số (Digital Yuan) – họ muốn tạo một hệ thống tài chính riêng, nơi đồng đô la không còn là trung tâm.

Trong khi Mỹ và châu Âu vẫn tin rằng “đồng tiền mạnh mới là quyền lực”, Trung Quốc đã chứng minh điều ngược lại:

Đôi khi, đồng tiền yếu mới là vũ khí mạnh nhất.

-----------

Tóm lại:

Trung Quốc phá giá đồng Nhân dân tệ không phải vì bất lực, mà vì họ biết hy sinh ngắn hạn để thắng dài hạn.

Giữ đồng tiền yếu, họ kéo được vốn, xây được nhà máy, và biến “hàng rẻ” thành nền tảng quyền lực kinh tế.

Một chiến lược lạnh lùng nhưng hiệu quả — và cả thế giới vẫn đang sống trong vòng xoay của nó.

 

 

Theo dõi 24HMoney trên GoogleNews
Mã chứng khoán liên quan bài viết
1,879.13 +14.33 (+0.77%)
prev
next

Từ khóa liên quan

Bấm vào mỗi từ khóa để xem bài cùng chủ đề

Theo dõi người đăng bài

Cảnh báo Nhà đầu tư lưu ý
Cảnh báo

Bạn muốn trở thành VIP/PRO trên 24HMONEY?

Bấm vào đây để liên hệ 24HMoney ngay