4 NĂM VÀ LỜI TỰ SỰ
———-
Một lời tự sự về người chị đã rời đi…
“Chị cầm một cổ phiếu hơn 4 năm trời mà chả biết mua bán gì, cho nên chị sẽ chuyển đi.”
Một câu nói rất nhẹ…
Nhưng đằng sau nó là một câu chuyện đầy cảm xúc.
________________________________________
Tôi không viết ra những dòng này để trách móc.
Cũng không phải để giận hờn.
Chỉ là… hôm nay, khi thị trường tăng mạnh – khi cổ phiếu Hòa Phát tăng trần – tôi bất chợt nhớ về chị.
Tôi gặp chị vào năm 2022 – giữa thời điểm cổ phiếu Hòa Phát rơi từ đỉnh, về sát giá trị thật.
Chị là nhà đầu tư lớn, cầm rất nhiều cổ phiếu Hòa Phát, mua đúng vào quý 3 năm 2021 – một trong những vùng đỉnh rõ ràng nhất của cổ phiếu này.
Bạn có thể tra lại biểu đồ, sẽ thấy:
Dù mua bất kỳ lúc nào trong quý 3/2021, bạn cũng đang ở đỉnh.
________________________________________
Chị đến với tôi – không phải vì kỳ vọng “lãi nhanh” hay “chơi cổ” – mà đơn giản vì…
mỗi tối, tôi vẫn livestream.
Mỗi tối 24-6, vẫn có một người ngồi đó, phân tích, chia sẻ, đồng hành.
Chị ấy tìm đến tôi như một cách để tự cứu mình giữa một “biển trời mất mát” – như lời chị kể.
Và tôi chỉ nói đơn giản:
“Chị chỉ có mua, đừng bán. Tích sản bây giờ mới đúng – không phải lúc trên đỉnh.”
Rồi chị nghe.
Rồi chị giữ.
Rồi chị đồng hành.
________________________________________
Ba năm trời, không một lệnh bán.
Không mua bán dồn dập. Không lướt sóng.
Chỉ có một lần duy nhất chị ấy mua thêm một cổ phiếu – lãi 10% – rồi chốt.
Chị gửi lời cảm ơn. Muốn gửi lại tôi chút “hậu tạ”.
Tôi từ chối:
“Khi nào xử lý được cái cục Hòa Phát cho chị – thì lúc đó em mới nhận.”
Vì tôi luôn nghĩ:
Nghề này, phải có tâm. Phải đặt tài sản của người khác lên như tài sản của chính mình.
________________________________________
Nhưng rồi… cổ phiếu đi ngang suốt 9 tháng trời.
Và chị rời đi.
Tôi nghe thông tin từ trợ lý – chị quay lại với người tư vấn cũ.
Có thể vì người ta “hành động” nhiều hơn.
Có thể vì chị thấy mình “bị đứng yên” quá lâu.
Và có thể, chị nghĩ rằng đầu tư là phải giao dịch, là phải bấm nút liên tục.
________________________________________
Tôi không trách chị.
Thật đấy.
Nhưng tôi buồn.
Buồn vì sao hầu hết mọi người đều đến với tôi trong những giai đoạn khó khăn nhất, bấp bênh nhất –
Rồi rời đi trong lặng lẽ, khi mọi thứ bắt đầu hồi phục.
Buồn vì người ta quên nhanh quá…
Quên những buổi tối mình ngồi chia sẻ, ngồi cùng nhau vượt qua chuỗi ngày đỏ lửa.
Quên cái tâm của người làm nghề – người đã chọn đi cùng họ bằng sự kiên nhẫn.
________________________________________
Với vài chục tỷ, vài trăm tỷ đầu tư, đâu thể “mua mua bán bán” như vài cổ phiếu lãi 15–20% là xong.
Bạn không thể cầm một triệu đô – rồi đi đầu tư kiểu vài ba lệnh như người chơi game được.
Và giờ, khi Hòa Phát tăng trần, khi cổ phiếu quay lại –
Có thể khoản lỗ của chị đã không còn, và thậm chí là có lãi.
Nếu lúc đó chị nghe lời ai đó “cắt lỗ cho nhanh” –
Liệu hôm nay, chị có về bờ không?
________________________________________
Tôi chỉ ngồi im.
Tôi không nhắn tin.
Tôi cũng không mong chị quay lại.
Chỉ là… có chút tiếc nuối.
Giá như… người ta nhớ lâu hơn một chút.
Giá như… họ hiểu được cái tâm của những người làm nghề.
________________________________________
Tôi không viết để níu giữ ai cả.
Chỉ là, một lời tự sự thật lòng, dành cho những ai còn đang ở lại, còn đang tin, còn đang đi cùng mình.
Cảm ơn mọi người đã đọc đến những dòng cuối cùng.
Chúc anh chị một năm đầu tư thật bình an – và nếu có thể, hãy ở lại lâu hơn một chút cùng Dũng.
Chia sẻ thông tin hữu ích