Iran đang nắm đằng chuôi tại eo biển Hormuz?
Chiến thắng không nằm ở số lượng tên lửa khai hỏa, mà thuộc về bên định hình được cục diện sau tiếng súng.
Sau những tuyên bố chiến thắng từ cả hai phía, cục diện thực tế lại nghiêng theo một hướng khác. Lệnh ngừng bắn giữa Mỹ – Israel và Iran không chỉ là khoảng lặng chiến sự, mà là phép thử quyền lực. Và kết quả bước đầu cho thấy Tehran không hề hụt hơi.
Dù chịu tổn thất về nhân sự cấp cao, bộ máy Iran vẫn vận hành trơn tru. Khả năng thay thế nhanh, giữ ổn định nội bộ và duy trì chuỗi chỉ huy cho thấy nền tảng thể chế có độ đàn hồi cao. Đây là yếu tố cốt lõi giúp nước này trụ vững qua các đợt tấn công kéo dài.
Quan trọng hơn, Iran không chỉ “chịu đòn” mà còn định hình lại cuộc chơi. Các vòng đàm phán hậu xung đột xoay quanh khung đề xuất của Tehran, thay vì áp đặt từ Washington. Từ yêu cầu nới lỏng trừng phạt, tiếp cận tài sản bị phong tỏa đến duy trì ảnh hưởng tại eo biển Hormuz, Iran từng bước chuyển lợi thế quân sự của đối phương thành lợi thế chính trị của mình.
Eo biển Hormuz tiếp tục là “van điều tiết” quyền lực. Trong khi Mỹ tìm cách kiểm soát vòng ngoài, Iran vẫn giữ khả năng chi phối thực tế tại điểm nghẽn này. Với một tuyến vận tải năng lượng quan trọng bậc nhất thế giới, chỉ riêng yếu tố địa lý cũng đủ tạo ra đòn bẩy dài hạn cho Tehran.
Bức tranh rộng hơn cho thấy một nghịch lý: chiến dịch nhằm kiềm chế Iran lại vô tình giúp nước này củng cố vị thế. Nhiều năm chịu trừng phạt đã buộc Tehran xây dựng năng lực thích ứng – từ mạng lưới khu vực, chiến lược phi đối xứng đến khả năng chịu đựng kinh tế. Khi xung đột nổ ra, những “lớp giáp” này phát huy hiệu quả.
Trong khi đó, Mỹ dù giữ ưu thế quân sự vẫn thiếu một kết quả mang tính quyết định. Các mục tiêu cốt lõi như thay đổi chế độ, triệt tiêu năng lực hạt nhân hay cắt đứt mạng lưới ảnh hưởng của Iran đều chưa đạt được. Khoảng trống giữa sức mạnh và kết quả ngày càng lộ rõ.
Không chỉ dừng ở quân sự, quyền lực mềm của Washington cũng chịu áp lực. Tranh cãi về tính chính danh của chiến dịch, thiệt hại dân sự và phản ứng dè dặt từ cộng đồng quốc tế đã làm xói mòn vai trò dẫn dắt. Trong khi đó, Iran tận dụng tốt “không gian xám” để củng cố ảnh hưởng tại Lebanon, Iraq và khu vực Biển Đỏ.
Về kinh tế, tác động đến thị trường năng lượng toàn cầu trở thành một công cụ quyền lực mới. Khả năng gây gián đoạn nguồn cung giúp Iran sở hữu một dạng “sức mạnh phi đối xứng” mà đối thủ khó vô hiệu hóa hoàn toàn.
Từ góc nhìn chiến lược, lệnh ngừng bắn không phải điểm kết thúc mà là bước chuyển trạng thái. Với Iran, đây là thời gian củng cố đòn bẩy. Với Mỹ, đó là nỗ lực hạ nhiệt rủi ro. Hai mục tiêu khác nhau tạo ra hai quỹ đạo khác nhau – và hiện tại, Tehran đang đi trước một nhịp.
Chiến tranh hiện đại không còn được đo bằng kiểm soát lãnh thổ, mà bằng khả năng duy trì ảnh hưởng sau xung đột. Trên thước đo đó, Iran đang cho thấy họ không chỉ trụ vững, mà còn biết cách đi lên từ áp lực.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay

Bàn tán về thị trường