menu
Chuyện ăn uống ở sân bay: Vì sao sân bay Việt Nam luôn ‘chát’ nhất?
Nguyen Thai Duy Vip
24HMoney đã kiểm duyệt 24HMONEY đã kiểm duyệt

Chuyện ăn uống ở sân bay: Vì sao sân bay Việt Nam luôn ‘chát’ nhất?

Ký sự từ Changi – Singapore Mỗi lần đặt chân đến một sân bay quốc tế, tôi lại có một thú vui nho nhỏ: đi dạo khắp khu ẩm thực, nhìn bảng giá, rồi lặng lẽ so sánh với… Tân Sơn Nhất.

Không hiểu từ khi nào, sân bay quốc tế ở Việt Nam lại nổi tiếng đắt đỏ không tưởng đến thế trong lòng nhiều du khách và cả tôi

Hôm nay, tôi đang ngồi ở khu food court Changi Terminal 3 – một không gian sáng sủa, cây xanh mát mẻ, và bảng giá thì cũng mát lòng không kém.

Bạn có tin không? Một phần cơm Hàn Quốc với cá saba nướng (Hotplate Saba Fish Set) chỉ 7.50 SGD (tầm 135.000 VND), thậm chí nếu là nhân viên sân bay thì chỉ còn 5.30 SGD (khoảng 95.000 VND).

Một tô mì Ban Mian đầy ắp thịt, trứng, rau ở tiệm Qiu Lian giá chỉ 6.80 SGD, tương đương chưa tới 130.000 VND.

So với sân bay Tân Sơn Nhất – nơi một tô phở rẻ nhất cũng từ 12 đến 15 USD (tức khoảng 300.000 đến 375.000 đồng), nước suối 40.000 đồng/chai nhỏ, thì đúng là một trời một vực!

Vậy câu hỏi đặt ra là: Tại sao ăn uống ở sân bay Việt Nam lại đắt đỏ hơn cả các nước phát triển?

Dưới góc nhìn của một người từng lang thang hơn 30 sân bay từ Tokyo, Seoul, New York đến Berlin, Lon Don tôi rút ra 03 bài học cuộc sống từ chuyện tưởng như chỉ là giá đồ ăn.

1: Giá cả không quyết định bởi mức sống – mà bởi văn hóa vận hành

Singapore, Nhật, Mỹ hay châu Âu đều có mức lương tối thiểu cao hơn Việt Nam nhiều lần. Nhưng tại sao đồ ăn ở sân bay họ lại rẻ hơn?

Đơn giản vì họ không tận thu, không xem mỗi khách sân bay là một con gà béo. Họ có chuỗi mô hình chuẩn hóa, quản lý bằng dữ liệu, giá thuê mặt bằng hợp lý và áp dụng chiến lược high volume – low margin (bán nhiều, lời ít nhưng đều).

Ở Việt Nam, nhiều nơi vẫn theo kiểu 'ăn dày', vì nghĩ khách đi sân bay chỉ đi 1 lần, không có sự chọn lựa khác.

2: Tiện lợi không có nghĩa là phải trả giá đắt

Nhiều người mặc định: Ở sân bay thì phải đắt chứ! Nhưng thực tế, tôi từng ăn mì ở sân bay Narita chỉ 500 yên (gần 80.000 VND), uống cà phê ở sân bay Incheon Hàn Quốc chỉ 2.000 won (khoảng 38.000 VND) – tức bằng hoặc rẻ hơn giá ở trung tâm thành phố.

Vì vậy, tiện lợi không đồng nghĩa với bị bóc lột giá. Khi một thị trường cạnh tranh và minh bạch, khách hàng được phục vụ chứ không phải bị tận thu.

3: Văn minh dịch vụ đến từ tư duy lấy khách hàng làm trung tâm

Tại Changi, mỗi khu ăn uống đều có trạm Return Tray – nơi người dùng tự trả khay, giữ vệ sinh và văn minh chung. Cảm giác như khách được tôn trọng, không ai bị ép trả phí vô lý cho dịch vụ tạm bợ.

Còn ở Tân Sơn Nhất, nhiều khi ngồi ăn tô phở 350.000 đồng mà vẫn phải tự dọn bàn, giấy ăn thiếu, nhân viên lạnh lùng… thì thật khó mà gọi đó là trải nghiệm dịch vụ xứng đáng với giá tiền.

Kết lại…

Có thể bạn không đi sân bay mỗi ngày, nhưng từ những chuyện nhỏ như giá đồ ăn, bạn sẽ thấy được tư duy vận hành, văn hóa kinh doanh và sự tôn trọng dành cho khách hàng của một quốc gia.

Sân bay không chỉ là cửa ngõ ra thế giới – mà còn là bộ mặt cho cách chúng ta đối xử với nhau.

Hôm nay tôi học thêm một bài học: đừng bao giờ nghĩ khách hàng không biết tính toán. Họ có thể không nói, nhưng họ nhớ rất rõ – lần sau nên ăn ở đâu và tránh ở đâu.

Còn bạn? Bạn từng ăn món gì đắt lòi mắt ở sân bay nào chưa? Bình luận chia sẻ để cùng cười mà nhớ!

Chuyện ăn uống ở sân bay: Vì sao sân bay Việt Nam luôn ‘chát’ nhất?

 

Chuyện ăn uống ở sân bay: Vì sao sân bay Việt Nam luôn ‘chát’ nhất?

 

Theo dõi 24HMoney trên GoogleNews

Theo dõi người đăng bài

Nguyen Thai Duy Vip
Cảnh báo Nhà đầu tư lưu ý
Cảnh báo

Bạn muốn trở thành VIP/PRO trên 24HMONEY?

Bấm vào đây để liên hệ 24HMoney ngay