menu
Từ ZTE đến Qualcomm - Cú boomberang sau 7 năm chờ đợi
Hữu Trọng Lavender Pro
24HMoney đã kiểm duyệt 24HMONEY đã kiểm duyệt

Từ ZTE đến Qualcomm - Cú boomberang sau 7 năm chờ đợi

0,1%. 25%. 50%. 85%-90%. 417kg. 4.600kg.

Những con số ấy nằm lặng trên bàn làm việc của Donald Trump sáng 10/10/2025 — như một bản cáo trạng im lặng về sự đảo chiều quyền lực mà chính nước Mỹ không ngờ tới.

Từ ZTE đến Qualcomm - Cú boomberang sau 7 năm chờ đợi

 

I. 2018 – Khi Mỹ “rút ống thở” của ZTE

Ngày 16/4/2018, buổi sáng ở Thâm Quyến không khác gì mọi ngày, nhưng chỉ sau 9 giờ, cả đế chế viễn thông ZTE bỗng rơi vào trạng thái “chết lâm sàng”.

Từ Washington, Bộ Thương mại Mỹ phát đi lệnh cấm: toàn bộ công ty Mỹ không được bán linh kiện cho ZTE trong 7 năm.

Lý do được đưa ra là “vi phạm lệnh trừng phạt Iran và Triều Tiên”. Nhưng tất cả đều hiểu — đó chỉ là cái cớ.

Thực chất, đó là màn trình diễn sức mạnh: “Mỹ có thể bóp nghẹt bất kỳ công ty công nghệ Trung Quốc nào chỉ bằng một cái búng tay.”

Trong 72 giờ, ZTE – tập đoàn có hơn 75.000 nhân viên, doanh thu hàng chục tỷ USD – đứng im.

Dây chuyền dừng hoạt động. Hàng nghìn kỹ sư ngồi thẫn thờ trong văn phòng.

Chỉ một tuần, cổ phiếu mất 42%, và chỉ ba tháng, ZTE thiệt hại 3 tỷ USD.

Tại sao?

Vì ZTE phụ thuộc gần như 100% vào linh kiện Mỹ – từ chip Qualcomm, chip quang học Acacia, đến Android của Google.

Và Mỹ không chỉ dừng ở đó: họ áp dụng Quy tắc Sản phẩm Trực tiếp Nước ngoài (FDPR) – thứ vũ khí pháp lý khiến cả thế giới phải tuân lệnh Washington.

Theo quy tắc này, mọi sản phẩm trên thế giới có chứa hơn 25% công nghệ Mỹ đều phải chịu sự kiểm soát xuất khẩu của Mỹ.

Điều đó có nghĩa: ngay cả công ty Nhật, Hàn, Đài Loan… cũng bị buộc cắt đứt với ZTE.

Một kỹ sư ZTE kể lại:

“Chúng tôi như người bị rút ống thở. Biết là còn sống, nhưng không còn oxy để hít.”

Cuối cùng, sau 85 ngày hấp hối, ZTE phải ký thỏa thuận nhục nhã:

Nộp phạt 1,4 tỷ USD, thay toàn bộ ban lãnh đạo và đặt một nhóm giám sát Mỹ ngay trong trụ sở Thâm Quyến. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, một công ty Trung Quốc bị đặt “thanh tra” của chính phủ nước ngoài ngay giữa trụ sở mình.

ZTE trở thành biểu tượng của sự lệ thuộc công nghệ – và là lời cảnh tỉnh cho toàn bộ Trung Quốc.

II. HỌC TRÒ HỌC LẠI CHÍNH BÀI HỌC CỦA THẦY

Nhưng ở một góc khác của Thâm Quyến, có một công ty khác đang lặng lẽ ghi chép mọi chi tiết: Huawei.

Họ xem FDPR, họ nghiên cứu luật, họ mổ xẻ cách Mỹ điều khiển chuỗi cung ứng – và họ rút ra kết luận lạnh lùng:

“Nếu Mỹ dùng công nghệ làm vũ khí, thì Trung Quốc cũng có thể dùng tài nguyên để đáp trả.”

Năm 2018, họ chưa đủ mạnh.

Nhưng họ bắt đầu âm thầm đầu tư vào ngành đất hiếm, lĩnh vực tưởng chừng “xa xỉ phẩm địa chất”, lại là huyết mạch của mọi nền công nghiệp công nghệ cao.

Đất hiếm – nhóm 17 nguyên tố kỳ lạ – nằm trong mỗi con chip, radar, động cơ điện, pin, và vũ khí hiện đại.

Và Trung Quốc đã bắt đầu kiểm soát chúng từ rất sớm:

Từ thập niên 1970, giáo sư Từ Quang Hiến (Xu Guangxian) phát minh ra công nghệ chiết tách tầng nối, đưa Trung Quốc thành cường quốc tinh luyện đất hiếm.

Sau hơn 50 năm, Trung Quốc nắm giữ 85–90% bằng sáng chế toàn cầu, và gần 80% sản lượng tinh chế thế giới.

Trong khi Mỹ chỉ còn một mỏ đất hiếm hoạt động (Mountain Pass, California) – nhưng ngay cả nơi đó cũng gửi quặng sang Trung Quốc để tinh luyện.

III. 2025 – KHI BOOMERANG BAY NGƯỢC

Tháng 10/2025, Nhà Trắng bỗng chấn động.

Sau loạt động thái siết chặt thương mại từ Mỹ (tăng kiểm soát xuất khẩu 50%, thuế cảng với tàu Trung Quốc...), Bắc Kinh phản đòn.

Ngày 9/10, Trung Quốc công bố:

“Mọi sản phẩm có chứa trên 0,1% công nghệ hoặc nguyên liệu đất hiếm Trung Quốc đều phải xin giấy phép xuất khẩu.”

Và ngày 10/10, Bộ Giao thông Trung Quốc áp phí cảng đặc biệt với tàu có vốn Mỹ trên 25%,

đồng thời Bộ Quản lý Thị trường Trung Quốc mở điều tra chống độc quyền với Qualcomm.

Đòn phản công này – từng dòng, từng chữ – là bản sao chính xác của những gì Mỹ đã dùng với ZTE và Huawei.

Nhưng lần này, người chủ động là Trung Quốc.

IV. NHÀ TRẮNG – BẢN BÁO CÁO KHIẾN TRUMP CÂM LẶNG

Sáng 10/10/2025, Donald Trump ngồi trong Phòng Bầu Dục, trước mặt là báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ.

Trên trang đầu, in đậm:

“Tác động trực tiếp của lệnh kiểm soát đất hiếm từ Trung Quốc đến năng lực quốc phòng Hoa Kỳ.”

Các con số khiến căn phòng im phăng phắc:

Mỗi máy bay F-35 Lightning II cần 417 kg đất hiếm, trong đó 220 kg cho hệ thống radar và động cơ.

Mỗi tàu ngầm hạt nhân lớp Virginia cần 4.600 kg, tương đương gần 10.000 pound vật liệu đất hiếm.

Mỗi tàu khu trục Arleigh Burke cần 2.300 kg cho radar AN/SPY-1 và các thiết bị điều hướng.

Mỗi xe điện Tesla Model 3 dùng 12–15 kg đất hiếm, và một tua-bin gió 3 MW tiêu thụ tới 400 kg nam châm NdFeB.

78% đất hiếm tinh luyện của Mỹ đến từ Trung Quốc.

95% linh kiện quốc phòng có chứa nguyên liệu hoặc công nghệ đất hiếm nguồn gốc Trung Quốc.

Một tướng Không quân thốt lên:

“Chúng ta có thể tự làm chip, nhưng không thể tự tạo nguyên liệu để làm nên nó.”

Trump lặng người.

Ông hiểu — đòn trừng phạt mà Mỹ từng dùng với Trung Quốc năm 2018, giờ đây đang quay ngược lại, chính xác đến từng điều khoản.

V. NGƯỜI HỌC TRÒ VƯỢT MẶT NGƯỜI THẦY

Chỉ trong một thập kỷ, Trung Quốc đã đi từ vị thế bị bóp nghẹt công nghệ,

đến việc đặt bàn tay lên yết hầu chuỗi cung ứng toàn cầu.

Mỹ từng dùng FDPR để kiểm soát công nghệ bán dẫn.

Trung Quốc nay dùng ngưỡng 0,1% để kiểm soát đất hiếm.

Cả hai cùng một logic: ai nắm “đầu nguồn” – người đó đặt luật chơi.

Giới phân tích gọi đây là “cuộc chiến hai hệ thống song song”:

Một bên lấy bán dẫn và công nghệ làm trung tâm – Mỹ.

Một bên lấy tài nguyên và công nghiệp nền làm trung tâm – Trung Quốc.

Trong thế giới ấy, không còn ai đứng giữa.

Và cú “boomerang” 7 năm đã hoàn tất quỹ đạo của nó –

bay từ Washington, vòng qua Thâm Quyến, rồi quay lại cắm sâu vào chính bàn làm việc của người từng ném nó đi.

VI. KẾT

Hơn hai nghìn năm trước, Khổng Tử từng nói:

“Tam nhân hành, tắc tất hữu ngã sư. Sư bất tất hiền ư đệ tử.”

(Ba người cùng đi, ắt có một người là thầy ta. Thầy chưa chắc giỏi hơn trò.)

ZTE có thể đã gục ngã,

nhưng Trung Quốc đã học được bài học mà không một trường đại học nào dạy:

Trong thế giới không có quy tắc – người nắm tài nguyên không thể thay thế chính là người viết quy tắc.

Theo dõi 24HMoney trên GoogleNews

Từ khóa liên quan

Bấm vào mỗi từ khóa để xem bài cùng chủ đề

Theo dõi người đăng bài

Hữu Trọng Lavender Pro
Cảnh báo Nhà đầu tư lưu ý
Cảnh báo

Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?

Liên hệ tư vấn ngay

Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?

Đăng ký ngay