Phép thử sức bền của giá dầu trước biến động Trung Đông
Tuy nhiên, sự ổn định này mong manh như "ngàn cân treo sợi tóc". Nếu kịch bản gián đoạn 10% sản lượng dầu thế giới kéo dài, nền kinh tế sẽ phải đối mặt với bài toán sinh tồn khắc nghiệt chưa từng thấy kể từ sau đại dịch.
Ngay cả khi giá dầu đã vượt mức 100 USD/thùng, thị trường vẫn thể hiện một mức độ lạc quan nhất định
Thị trường năng lượng toàn cầu đang trải qua giai đoạn biến động mạnh, khi căng thẳng Trung Đông đẩy rủi ro nguồn cung lên cao. Tuy nhiên, phản ứng giá cho thấy một điều đáng chú ý: giới đầu tư vẫn giữ tâm thế lạc quan, đặt cược vào khả năng khủng hoảng không kéo dài.
Giá dầu Brent từng vọt lên gần 118 USD/thùng, tăng hơn 60% so với thời điểm trước khi xung đột leo thang. Dù vậy, mức giá hiện tại – quanh ngưỡng trên 100 USD/thùng – vẫn chưa phản ánh kịch bản tồi tệ nhất, ngay cả khi nguy cơ gián đoạn có thể ảnh hưởng tới khoảng 10% nguồn cung toàn cầu.
Điều này cho thấy thị trường đang kỳ vọng các điểm nghẽn chiến lược như Eo biển Hormuz sẽ không bị phong tỏa kéo dài. Nếu kịch bản ngược lại xảy ra, bài toán cân bằng cung – cầu sẽ trở nên cực kỳ khó khăn, khi thế giới buộc phải giảm nhu cầu ở quy mô tương đương – điều từng chỉ xuất hiện trong giai đoạn đỉnh điểm của Đại dịch COVID-19.
Thực tế, để giá dầu tăng lên các mốc cao hơn, thị trường cần những tín hiệu rõ ràng hơn về việc dòng chảy năng lượng bị hạn chế thực sự. Hiện tại, biến động chủ yếu vẫn mang tính phòng ngừa hơn là phản ứng với cú sốc thực tế.
Tại Châu Á, nơi phụ thuộc lớn vào nguồn cung Trung Đông, giá nhiên liệu – đặc biệt là nhiên liệu hàng không – đã tăng mạnh, cho thấy thị trường bắt đầu tiến gần ngưỡng ảnh hưởng đến nhu cầu. Trong khi đó, tại Mỹ, giá xăng vượt 4 USD/gallon được xem là mốc có thể làm thay đổi hành vi tiêu dùng.
Ở mảng khí đốt, đặc biệt là LNG, giá tại Châu Âu đã tăng gần gấp đôi, nhưng vẫn chưa lặp lại cú sốc năm 2022. Nguyên nhân nằm ở nguồn cung bổ sung từ các dự án mới, bao gồm các cơ sở xuất khẩu quy mô lớn tại Mỹ. Điều này giúp thị trường duy trì trạng thái dư cung tương đối, đủ để hấp thụ gián đoạn ngắn hạn.
Bên cạnh đó, một số yếu tố “giảm nhiệt” cũng đang phát huy tác dụng: nhu cầu khí đốt suy yếu theo mùa khi Bắc bán cầu bước vào mùa hè, cùng xu hướng quay lại sử dụng than ở một số quốc gia do chi phí LNG tăng cao.
Đối với châu Âu, dù dự trữ khí đốt đang ở mức thấp, khu vực này đã chủ động đa dạng hóa nguồn cung sau khủng hoảng năm 2022. Nhờ đó, nguy cơ xảy ra một cuộc khủng hoảng năng lượng diện rộng hiện vẫn được đánh giá là thấp, với điều kiện xung đột không kéo dài.
Ở góc độ dài hạn, thị trường năng lượng tiếp tục bị chi phối bởi các yếu tố cơ bản. Nguồn cung từ các quốc gia ổn định, đặc biệt là Mỹ, đã giúp giảm bớt “phí rủi ro” địa chính trị trong nhiều năm qua. Tuy nhiên, diễn biến hiện tại cho thấy xu hướng này có thể đang đảo chiều.
Năng lượng từ lâu không chỉ là hàng hóa, mà còn là công cụ chiến lược. Từ các lệnh cấm vận của OPEC trong thập niên 1970 đến các xung đột hiện đại, quyền kiểm soát nguồn cung luôn có sức ảnh hưởng toàn cầu.
Trong bối cảnh đó, sự ổn định hiện tại của thị trường có thể chỉ mang tính tạm thời. Nếu căng thẳng được kiểm soát, nguồn cung toàn cầu vẫn đủ dồi dào. Nhưng nếu các điểm nghẽn bị kích hoạt, thị trường sẽ nhanh chóng chuyển từ lạc quan sang phòng thủ.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
