Nhà nghèo muốn để lại tài sản - người giàu lại muốn con tay trắng
Nghe thì nghịch lý, nhưng càng sống lâu, càng thấy câu này không hề vô lý.
Người nghèo cả đời thiếu thốn, nên thứ họ sợ nhất là con cái không có gì. Vì sợ, họ cố gom góp, giữ chặt từng mảnh đất, từng căn nhà, mong để lại cho con một “điểm tựa”. Nhưng nhiều khi, thứ được để lại không chỉ là tài sản, mà còn là tâm thế dựa dẫm: quen nhận hơn quen tự làm.
Người giàu thì ngược lại. Họ hiểu rất rõ một điều:
tài sản có thể mất, thị trường có thể thay đổi, tiền bạc có thể về rồi đi.
Chỉ có năng lực tạo ra tiền mới theo con người ta suốt đời.
Vì vậy, họ không quá ám ảnh chuyện “để lại bao nhiêu”.
Họ ám ảnh chuyện con mình có đứng vững được hay không nếu một ngày không còn gì trong tay.
Con tay trắng, nhưng đầu không rỗng.
Không được bọc lụa, nhưng được rèn kỷ luật.
Không quen xin, mà quen làm.
Không sợ nghèo, vì biết cách thoát nghèo.
Người giàu thật sự không dạy con giữ tiền.
Họ dạy con hiểu tiền vận hành thế nào, rủi ro ra sao, thất bại có giá bao nhiêu, và làm lại bằng cách nào.
Để lại tài sản là cách yêu dễ nhất.
Để con tự bước đi, tự va chạm, tự chịu trách nhiệm – đó mới là cách yêu khó.
Cuối cùng, tài sản lớn nhất không phải thứ nằm trong két sắt hay sổ đỏ.
Mà là một đứa con, dù bắt đầu từ tay trắng, vẫn không hoảng loạn trước cuộc đời, vì nó biết: chỉ cần còn bản thân mình, mọi thứ đều có thể gây dựng lại từ đầu.
Theo dõi người đăng bài
Ấn bản đặc biệt của Tác giả Đồng Cố Vấn
Tuyển tập những bài viết mới
TUYỂN TẬP
BÀI VIẾT MỚI
Đồng Cố Vấn
Bạn muốn trở thành VIP/PRO trên 24HMONEY?
Bấm vào đây để liên hệ 24HMoney ngay

Bàn tán về thị trường