Kịch bản đảo chiều lãi suất đang cận kề?
Những kỳ vọng về một chu kỳ tiền tệ nới lỏng đang dần tan vỡ khi lạm phát Mỹ cứng đầu không chịu hạ nhiệt. Trong bối cảnh giá năng lượng biến động dữ dội và chính sách tài khóa của ông Trump liên tục "bơm nhiệt" cho nền kinh tế, Fed đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: Tiếp tục kiên nhẫn hay buộc phải tung đòn tăng lãi suất để cứu vãn mục tiêu 2%?
Triển vọng chính sách tiền tệ của Mỹ đang trở nên kém chắc chắn hơn bao giờ hết. Khi lạm phát chưa giảm như kỳ vọng trong khi nền kinh tế vẫn duy trì sức nóng, khả năng Fed phải thay đổi hướng đi đang dần được thị trường tính đến.
Tại cuộc họp gần nhất, Fed vẫn giữ định hướng nới lỏng, với kế hoạch cắt giảm lãi suất trong thời gian tới. Tuy nhiên, Chủ tịch Jerome Powell nhấn mạnh mọi quyết định phụ thuộc hoàn toàn vào diễn biến lạm phát, cho thấy mức độ thận trọng ngày càng lớn trong nội bộ cơ quan này.
Không chỉ riêng Mỹ, xu hướng “diều hâu” đang lan rộng trên toàn cầu. Australia đã nâng lãi suất, Nhật Bản phát tín hiệu thắt chặt, Anh nghiêng về khả năng tăng hơn là giảm, trong khi Canada và châu Âu để ngỏ cả hai kịch bản. Điều này phản ánh một môi trường chính sách tiền tệ đang dần chuyển sang trạng thái cứng rắn hơn.
Diễn biến thị trường tài chính cho thấy kỳ vọng đã thay đổi rõ rệt. Xác suất Fed cắt giảm lãi suất trong năm nay giảm mạnh, trong khi khả năng tăng lãi suất tăng lên đáng kể. Lợi suất trái phiếu chính phủ toàn cầu đồng loạt đi lên, phản ánh áp lực lạm phát vẫn hiện hữu.
Vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ lạm phát chưa thực sự được kiểm soát. Dù CPI có dấu hiệu hạ nhiệt, chỉ số PCE – thước đo ưu tiên của Fed – vẫn duy trì ở mức cao. Đặc biệt, lạm phát dịch vụ lõi gần như không cải thiện trong suốt một năm qua, cho thấy áp lực giá mang tính bền vững hơn dự kiến.
Những giả định trước đây về việc kỳ vọng lạm phát có thể tự “neo giữ” giá cả đang dần mất hiệu lực. Khi cơ chế này suy yếu, Fed có thể buộc phải sử dụng công cụ mạnh hơn, bao gồm cả việc tăng lãi suất để kìm hãm nhu cầu.
Yếu tố năng lượng càng làm bài toán phức tạp hơn. Giá dầu tăng không chỉ tác động đến chi phí mà còn ảnh hưởng đến kỳ vọng lạm phát. Tuy nhiên, khác với các giai đoạn trước, nền kinh tế Mỹ hiện ít bị tổn thương hơn nhờ vị thế xuất khẩu năng lượng, khiến tác động không hoàn toàn tiêu cực.
Ở chiều ngược lại, chính sách tài khóa mở rộng đang tiếp tục thúc đẩy tăng trưởng. Các gói hỗ trợ và chi tiêu lớn giúp nền kinh tế duy trì động lực, đồng thời khiến áp lực lạm phát khó hạ nhiệt nhanh. Thị trường lao động vẫn tương đối vững, chưa tạo ra “khoảng trống” cần thiết để giá cả giảm sâu.
Một yếu tố quan trọng khác là mặt bằng lãi suất hiện tại không còn đủ cao để tạo sức ép mạnh lên nền kinh tế. Khi lạm phát tăng mà lãi suất danh nghĩa không thay đổi, chính sách tiền tệ thực chất trở nên nới lỏng hơn, làm suy giảm hiệu quả kiểm soát giá.
Dù vậy, kịch bản tăng lãi suất vẫn chưa phải lựa chọn trung tâm. Fed vẫn kỳ vọng lạm phát sẽ giảm khi các yếu tố nhất thời như giá nhà hay thuế quan dịu lại. Đồng thời, rủi ro suy thoái nếu thắt chặt quá sớm cũng là yếu tố khiến cơ quan này phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Trong bối cảnh đó, Fed đang bị đặt vào thế giằng co: nới lỏng quá sớm có thể khiến lạm phát quay trở lại, nhưng thắt chặt quá mạnh lại đẩy nền kinh tế vào rủi ro suy giảm. Đây chính là điểm nghẽn khiến chính sách tiền tệ Mỹ trở nên khó đoán hơn bao giờ hết.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
