Trong bối cảnh căng thẳng thương mại với Mỹ, Trung Quốc đã tỏ ra cao tay khi dự đoán trước rằng Washington sẽ áp thuế lên hàng hóa Trung Quốc và đồng thời thúc đẩy xu hướng dịch chuyển chuỗi cung ứng sang các quốc gia như Ấn Độ. Để đối phó, Bắc Kinh không chỉ tập trung vào chính sách nội địa mà còn chủ động can thiệp vào cán cân địa chính trị khu vực.
Một trong những bước đi chiến lược là việc Trung Quốc tăng cường hỗ trợ cho Pakistan – quốc gia láng giềng có tranh chấp lâu dài với Ấn Độ. Thông qua các khoản đầu tư lớn trong khuôn khổ Hành lang Kinh tế Trung Quốc - Pakistan (CPEC), cùng với việc tăng cường hợp tác quân sự và chính trị, Bắc Kinh đã gián tiếp tạo ra áp lực an ninh lên Ấn Độ.
Kết quả là, tình hình khu vực Nam Á trở nên căng thẳng hơn, kéo theo đó là bất ổn vĩ mô tại Ấn Độ. Với các nhà đầu tư phương Tây, đây là tín hiệu rủi ro, khiến họ thận trọng hơn trong việc đặt nhà máy và chuyển chuỗi sản xuất sang Ấn Độ như một giải pháp thay thế Trung Quốc. Bằng cách này, Trung Quốc đã khéo léo làm suy giảm sức hấp dẫn của Ấn Độ trong vai trò "công xưởng mới của thế giới", từ đó gián tiếp duy trì vị thế của mình trong chuỗi cung ứng toàn cầu.
Chia sẻ thông tin hữu ích