Thông điệp khó đoán của ông Trump trong cuộc chiến với Iran
Ba tuần lửa đạn, Trung Đông không chỉ rực cháy bởi tên lửa mà còn bởi những phát ngôn tiền hậu bất nhất từ Washington. Giữa vòng xoáy phong tỏa eo biển Hormuz và bóng ma suy thoái toàn cầu, chiến lược của Donald Trump đang là một dấu hỏi lớn: Một đòn tâm lý chiến thượng đẳng hay sự mất phương hướng của một cường quốc?
Tổng thống Mỹ Donald Trump và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth
Xung đột giữa Mỹ - Israel và Iran đã bước sang tuần thứ tư với mức độ leo thang ngày càng khó kiểm soát. Trong khi Tehran vẫn duy trì năng lực đáp trả bất chấp các đợt không kích dồn dập, việc siết chặt eo biển Hormuz đã khiến thị trường năng lượng chao đảo, đẩy giá dầu tăng mạnh và làm dấy lên lo ngại về một cú sốc kinh tế toàn cầu.
Sức ép gia tăng buộc Washington phải tìm cách hạ nhiệt thị trường năng lượng, từ nới lỏng một phần nguồn cung dầu đến thúc đẩy đồng minh bảo vệ tuyến hàng hải. Tuy nhiên, hiệu quả vẫn hạn chế, trong khi chiến sự tiếp tục lan rộng.
Giữa bối cảnh đó, cách phản ứng của Tổng thống Donald Trump gây chú ý bởi sự thiếu nhất quán rõ rệt. Chỉ trong thời gian ngắn, ông vừa phát tín hiệu thu hẹp chiến dịch quân sự, vừa đưa ra tối hậu thư cứng rắn, đe dọa tấn công các cơ sở năng lượng của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở lại.
Những phát biểu trái chiều này không chỉ làm dấy lên câu hỏi về mục tiêu thực sự của Washington, mà còn khiến giới quan sát khó xác định liệu Mỹ đang tìm lối thoát hay chuẩn bị cho một bước leo thang mới.
Trên thực địa, dù Mỹ tuyên bố đã giáng đòn mạnh vào năng lực quân sự Iran, thực tế cho thấy Tehran vẫn duy trì khả năng gây gián đoạn khu vực, đặc biệt là với các tuyến vận tải chiến lược. Các đợt tấn công trả đũa liên tiếp vào cơ sở năng lượng trong khu vực càng làm gia tăng tính chất ăn miếng trả miếng của cuộc xung đột.
Song song với lời lẽ “hạ nhiệt”, Washington vẫn gia tăng hiện diện quân sự, điều thêm tàu chiến và binh lực tới Trung Đông. Điều này cho thấy khoảng cách giữa tuyên bố và hành động ngày càng rõ nét.
Theo các nhà phân tích, việc liên tục thay đổi thông điệp có thể là một phần của chiến thuật gây áp lực tối đa, đồng thời giữ linh hoạt về lựa chọn chiến lược. Khi mục tiêu ban đầu không còn rõ ràng, việc duy trì trạng thái “mập mờ có kiểm soát” giúp Washington tránh bị trói buộc vào một kịch bản cố định.
Tuy nhiên, chiến thuật này cũng đi kèm rủi ro lớn. Khi đối phương coi mọi lời đe dọa là nghiêm túc và chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất, nguy cơ tính toán sai lầm sẽ gia tăng. Iran đã phát tín hiệu sẵn sàng trả giá để tiếp tục đối đầu, đồng thời mở rộng phạm vi đáp trả sang các mục tiêu năng lượng trong khu vực.
Trong bối cảnh đó, câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải: liệu Mỹ đang từng bước rút khỏi một cuộc chiến tốn kém, hay đang tiến gần hơn tới một cuộc đối đầu trực diện quy mô lớn hơn.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay

Bàn tán về thị trường