Tản mạn một chút về một sự thật thú vị về BĐS & Vàng
Việt Nam có 105 triệu dân (theo thông số phát tiền quà độc lập), thực tế ai cũng đang ở trong một ngôi nhà nào đó, có thể là nhà của mình hoặc là nhà thuê.
Trẻ em sinh ra nhưng người già mất đi.
Giờ những người thuê nhà mà mua nhà được thì nhà cho thuê hiện tại sẽ lại trống ra.
Xét cho cùng thì làn sóng BĐS trào dâng niềm tin được là nhu cầu tích sản, một người mua sở hữu nhiều nhà đất hơn chứ đâu phải là nhu cầu để ở.
Nhưng điều này rồi nó cũng tới mức bất hợp lý của nó. Vì sở hữu nhiều nhưng nhà không có ai ở, không có ai thuê thì cái gì đem lại giá trị thực sự từ BĐS đó ngoài một niềm tin rằng nó có giá trị?
Bão lũ, thiên tai, chiến tranh, thay đổi chính sách là những điều mà rõ ràng bản thân một cá nhân không thể kiểm soát được.
Vậy cố gắng sở hữu nhiều và niềm tin rằng nó là tài sản giá trị để chờ ngày “phán xét” của BĐS hay sao?
——————
Thực ra có một điều khác cũng tương tự.
Vàng tăng giá, mọi người tranh nhau đi mua. Nhưng vậy rốt cuộc là ai đang bán?
Chẳng phải là những “doanh nghiệp sản xuất vàng” hay sao?
Nếu thực sự có giá thì họ giữ lấy mà dùng chứ bán đi làm gì.
Có người nói: ngày xưa làm được bao nhiêu tích mua vàng hết thì giờ giàu to.
Ừ đúng, nhưng để mà trụ được số vàng đó trong nhà không bị cướp, nhà không bị người xấu nhòm ngó, con cái không trộm mang đi, chưa kể mất mạng khi nghiện ngập ghé thăm… thì đúng là giờ giàu to thật.
Trong nhà có vàng, đi đâu cũng mau mau chóng chóng về mà giữ.
Càng nhiều vàng càng nhiều rủi ro rình rập quanh mình.
Chứ đâu phải đơn giản mà giàu to một cách tự nhiên.
——————
Tất nhiên câu chuyện này là câu chuyện vĩ mô.
Một cá nhân thì đương nhiên có người lãi, có người lỗ, có người thì lãi trong “tưởng tượng”.
Xét cho cùng thì cũng chưa có cái biến cố nào để mà tạo ra một cú bán tháo trên diện rộng. Nhưng ai biết đâu đấy.
Nếu định danh nhà đất xong, đánh thuế cao với nhà không sử dụng, cứ không có hoá đơn điện nước là y rằng lọc ra một mớ.
Thì những người sở hữu rất nhiều chẳng phải phải bán ra chứ, vừa không có nguồn thu lại còn phải đóng thuế nặng thì ai nuôi nổi.
Vậy lúc đó mà xảy ra thì có mà chạy đè lên đầu nhau mà bán hay sao?
Sự việc mà xảy ra rồi thì lúc đó làm sao mà kịp chạy thoát hàng được nữa.
BĐS không có giá trị như những gì đang bay bổng đâu.
Chung cư thì tầm 10 - 20 năm đã xuống cấp chán chẳng buồn ở rồi.
Đường nước, đường điện bùng bục, sàn nhà hỏng hóc. Thang máy hết date. Cháy nổ nguy cơ ngày càng cao.
——————
Trong một thế giới bất ổn như thế này, thiên tai bão lũ nó khiêng cả cái nhà đi cũng chẳng làm gì được.
Đồ đạc cuốn trôi. Đấy còn chưa kể những nước có chiến tranh.
Mọi thứ đều có thể đến rồi đi.
Xét cho cùng, những người trẻ nên tập trung vào năng lực kiếm tiền, giỏi chuyên môn, tập trung vào sáng tạo những ý tưởng mới.
Chẳng có cái gì thực sự là của mình ngoài trừ cái đầu.
Theo dõi người đăng bài
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
