menu
Ma trận thủy lôi bủa vây eo biển Hormuz
Bích Lê
24HMoney đã kiểm duyệt 24HMONEY đã kiểm duyệt

Ma trận thủy lôi bủa vây eo biển Hormuz

Trong khi các tàu chiến cỡ lớn bị vô hiệu hóa bởi không kích, Iran đã chọn một lối đánh "du kích" dưới lòng biển: biến eo biển Hormuz thành một trận đồ thủy lôi dày đặc. Những khối thuốc nổ thông minh Maham 3 và Maham 7 không chỉ là lời thách thức trực diện với kế hoạch rà phá của Tổng thống Donald Trump, mà còn là quân bài chiến lược buộc Washington phải cân nhắc cái giá của một cuộc đối đầu trực diện.

Chỉ với chi phí thấp nhưng sức tàn phá khủng khiếp, "rừng mìn" dưới đáy biển của Tehran đang định hình lại luật chơi tại tuyến hàng hải huyết mạch nhất hành tinh.

Ma trận thủy lôi bủa vây eo biển Hormuz

Căng thẳng tại eo biển Hormuz tiếp tục leo thang khi tuyến vận tải chiến lược này bị siết chặt bởi các biện pháp quân sự và nguy cơ thủy lôi. Sau các đòn không kích từ Mỹ và Israel, Iran đã tăng cường kiểm soát khu vực, khiến lưu thông hàng hải bị thu hẹp đáng kể.

Trong bối cảnh lực lượng hải quân cỡ lớn chịu tổn thất, Tehran được cho là chuyển sang chiến thuật phi đối xứng: sử dụng tàu nhỏ rải thủy lôi tại các vị trí then chốt. Dù số lượng chưa được công bố, các bãi thủy lôi này đủ tạo ra “vùng xám” nguy hiểm, buộc tàu thuyền phải cân nhắc rủi ro khi đi qua.

Thủy lôi trở thành công cụ gây sức ép hiệu quả nhờ chi phí thấp nhưng khả năng phá hoại cao. Không chỉ đe dọa trực tiếp tàu hàng, chúng còn tạo ra sự bất định – yếu tố khiến thị trường năng lượng và vận tải toàn cầu phản ứng mạnh. Một số tuyến được cho là vẫn mở, nhưng đi kèm điều kiện kiểm soát nghiêm ngặt.

Về kỹ thuật, các loại thủy lôi hiện đại không còn phụ thuộc vào va chạm trực tiếp mà sử dụng cảm biến từ trường và âm thanh để kích nổ. Điều này khiến việc phát hiện và vô hiệu hóa trở nên phức tạp hơn, đặc biệt tại khu vực nước nông hoặc địa hình đáy biển khó đoán.

Giới phân tích cho rằng, dù chịu tổn thất, Iran vẫn duy trì phần lớn năng lực tàu nhỏ và phương tiện rải thủy lôi, đồng nghĩa khả năng mở rộng phạm vi kiểm soát vẫn hiện hữu nếu xung đột kéo dài. Chỉ cần một số lượng hạn chế cũng đủ làm gián đoạn chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu.

Ở chiều ngược lại, Mỹ đối mặt bài toán khó trong việc rà phá. Thủy lôi có thể được triển khai nhanh, nhưng việc xử lý đòi hỏi thời gian, công nghệ và mức độ rủi ro cao. Các phương tiện không người lái dưới nước và hệ thống dò tìm từ trên không được xem là giải pháp tối ưu, song vẫn cần lực lượng hiện diện gần khu vực nguy hiểm.

Điều đáng chú ý là ngay cả khi giảm thiểu rủi ro cho con người, các chiến dịch rà phá vẫn có thể trở thành mục tiêu nếu căng thẳng bùng phát trở lại. Điều này khiến Hormuz không chỉ là điểm nghẽn năng lượng, mà còn là “điểm nổ chậm” của an ninh khu vực.

Về pháp lý, tình hình càng phức tạp khi các quy định quốc tế chồng lấn và chưa có sự đồng thuận rõ ràng. Quyền tự do hàng hải, tuy được công nhận, nhưng lại vấp phải các tuyên bố chủ quyền và kiểm soát thực địa.

Trong bối cảnh đó, eo biển Hormuz đang vận hành trong trạng thái mong manh: một hành lang sống còn của kinh tế toàn cầu, nhưng đồng thời là vùng rủi ro cao nơi mọi tính toán đều phải đặt cược với bất định.

Theo dõi 24HMoney trên GoogleNews

Từ khóa liên quan

Bấm vào mỗi từ khóa để xem bài cùng chủ đề

Cảnh báo Nhà đầu tư lưu ý
Cảnh báo

Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?

Liên hệ tư vấn ngay

Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?

Đăng ký ngay