Góc nhìn của người "sẽ" điều hành Fed về lạm phát hiện tại và sự khác biệt về quan điểm không đổ lỗi...
Trích từ phỏng vấn trực tiếp ông Kenvin Warsh ứng viên sẽ ngồi lên vị trí điều hành FED, trong đoạn phỏng vấn này MC hỏi ông Kenvin Warsh về các giai đoạn trước đây lạm phát cao và quan điểm của ông ấy. Kenvin Warsh chia sẻ:
(ý của ông là Lạm phát là hệ quả từ các lựa chọn, các quyết định của FED, không phải do bên ngoài)
Việc kiểm soát lạm phát và đảm bảo ổn định giá cả đã được Quốc hội trao cho Cục Dự trữ Liên bang, một cơ quan duy nhất chịu trách nhiệm về giá cá mọi thứ.
Không có chuyện đổ lỗi cho ai cả. Bởi chúng ta đã trao cây gậy tiếp sức cho họ, những ngân hàng trung ương, vậy hãy tự vận hành đi và làm đúng trách nhiệm của mình.
Nhưng nếu nghe những bình luận vài năm gần đây, có thể bạn nghĩ lạm phát không phải là lựa chọn nữa.
Những năm qua lạm phát rất lớn, chúng ta được nghe những nguyên nhân là gì ?
Người ta nói là do Putin và chiến tranh ở Ukraine. Do đại dịch và đứt gãy chuỗi cung ứng.
Hẵn cụ Milton hẳn sẽ rất phẫn nộ khi nghe những điều đó.
Và nói thật từ cảm nhận cá nhân tôi, tôi không thoải mái khi nghe những lời giải thích như vậy (từ FED)
Những chuyện (chiến tranh/đại dịch) đó có thể khiến giá cả tăng lên, suy cho cùng trong nền kinh tế, giá cả sẽ thay đổi mỗi ngày thôi. Đó là cách thị trường vận hành. Ngân hàng trung ương không có nhiệm vụ kiểm soát từng mức giá cụ thể như vậy.
Nhưng đó không phải là lạm phát. Đó chỉ là một sự thay đổi một lần trong mức giá của một mặt hàng nào đó.
Lạm phát chỉ xảy ra khi sự-tăng-giá-một-lần đó trở thành tự-củng-cố. Tức là giá cao hơn dẫn đến giá cao hơn nữa. Khi đó, lạm phát len lỏi vào từng bàn ăn gia đình và từng phòng họp doanh nghiệp. Bởi vì khi giá đang tăng, bạn không còn biết mức giá tương lai sẽ tăng thế nào để ra quyết định.
Nhưng nó không phải chuyện do Putin hay đại dịch. Đó là về Cục Dự trữ Liên bang. Đó là trách nhiệm của ngân hàng trung ương.
Tôi e rằng trong những năm gần đây, có lẽ vì ngân hàng trung ương đã trở thành một phần ăn sâu trong cấu trúc kinh tế của chúng ta.
(ý của ông là nền kinh tế bắt đầu phụ thuộc vào FED và các quyết định của FED can thiệp quá nhiều vào các lĩnh vực)
Tôi tin rằng Milton mà còn sống thì đó là thứ mà khiến ông bức xúc nhất.
Thực ra Ngân hàng trung ương có thể đưa mức giá hoặc mức lạm phát đến bất kỳ ngưỡng nào họ muốn. Chúng ta có thể không thích cách họ làm, nhưng việc họ đổ lỗi lạm phát cho người khác thì hoàn toàn đi ngược lại với những bài học của lịch sử kinh tế.”
MC nói thêm:
“Có lẽ cần nhắc một điều quan trọng đó là : Không chỉ lạm phát là một lựa chọn, mà một đồng tiền vững mạnh cũng là một lựa chọn.
Khi Jimmy Carter (tổng thống Mỹ) bổ nhiệm Paul Volcker làm Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang (Fed) vào năm 1979 khi Mỹ đang trải qua mức lạm phát cao nhất kể từ thời Nội chiến. Rồi khi Volcker rời nhiệm sở, lạm phát đã giảm xuống mức 2%.
Volcker đã làm được điều đó trong ký ức còn rất gần của chúng ta. Điều đó đã từng làm tốt. Chúng ta từng chịu lạm phát cao, rồi Fed đã đưa nó trở lại tầm kiểm soát.
Được rồi, thêm một câu hỏi nhỏ nữa.
Vậy họ (FED) đã từng kiểm soát được lạm phát rồi họ bắt đầu trở nên chủ quan vì nghĩ lạm phát đã được kiểm soát, vậy phải không ?
Kenvin Warsh:
“Sau giai đoạn mà chúng tôi gọi là “Đại Ổn Định”, khi giá cả tương đối ổn định suốt hơn một thế hệ, tôi nghĩ một số người trong nghề của tôi bắt đầu cho rằng việc này thật dễ dàng, và tin rằng lạm phát được kiểm soát vì chúng ta đã trở nên quá giỏi trong việc điều hành nó.
Có lẽ tất cả chúng ta đã trở nên hơi chủ quan với công việc này, nhưng kinh tế học không hề đơn giản như vậy.
Và chính sau những cuộc khủng hoảng gần đây (năm 2008 và năm 2020) tôi nghi ngờ rằng họ (FED) đã xao nhãng mục tiêu cốt lõi.”
Dịch và chỉnh: Trương Đắc Nguyên
Theo dõi người đăng bài
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
