Áp thuế lãi BĐS: Bài toán đúng sai không nằm ở con số
Đánh thuế 20% trên phần lãi ròng bất động sản là bước đi đúng về nguyên tắc và định hướng công bằng thuế. Thế nhưng, bài toán không nằm ở mức thuế, mà ở khả năng thực thi – khi hệ thống dữ liệu còn rời rạc, cơ chế xác minh giá giao dịch thực tế vẫn thiếu minh bạch và dễ bị thao túng.
Nguy cơ tắc nghẽn thị trường và hệ lụy giá nhà đội cao
Đề xuất áp thuế 20% trên phần lãi ròng từ chuyển nhượng bất động sản tuy hướng tới ba mục tiêu lớn – tăng thu ngân sách, đảm bảo công bằng thuế và điều tiết thị trường – song khả năng hiện thực hóa vẫn đặt ra nhiều nghi vấn.
Thách thức cốt lõi nằm ở hạ tầng dữ liệu chưa đồng bộ và cơ chế xác minh giá giao dịch còn thiếu minh bạch. Trong khi phần lớn các giao dịch hiện vẫn dựa vào hợp đồng mua bán tự khai báo, việc xác định chính xác phần lãi ròng để tính thuế là điều không dễ. Nếu chính sách được triển khai ngay, thị trường có thể đối mặt với hai hệ quả đáng lo: thanh khoản suy giảm do người mua – kẻ bán cùng chần chừ, và gánh nặng thuế bị đẩy sang người mua, khiến giá nhà có nguy cơ tiếp tục bị đội lên trong bối cảnh nhu cầu thực còn bấp bênh.
Để tránh những hệ lụy ngoài mong muốn, giới chuyên môn đề xuất cần một lộ trình thận trọng: ưu tiên thí điểm tại những địa phương có hệ thống dữ liệu tốt và minh bạch, thời gian triển khai thử từ 2–6 tháng trước khi tính đến áp dụng trên toàn quốc.
Chống đầu cơ không đồng nghĩa bóp nghẹt thị trường
Ở một góc nhìn khác, đề xuất thuế mới được đánh giá là bài toán nan giải: vừa phải ngăn chặn đầu cơ, bình ổn giá, nhưng vẫn duy trì được vai trò đầu tàu tăng trưởng của ngành bất động sản.
Việc áp thuế theo thời gian nắm giữ tài sản được xem là một trong những giải pháp hợp lý. Càng bán ra sớm sau khi mua, mức thuế càng cao – từ 6% nếu chuyển nhượng trong vòng 6 tháng, giảm dần còn 2% nếu sau 24 tháng. Cách tiếp cận này không chỉ giảm nhiệt đầu cơ mà còn khuyến khích dòng tiền dài hạn, làm lành mạnh cấu trúc thị trường.
Bên cạnh đó, nhiều ý kiến đồng thuận với việc đánh thuế lũy tiến theo số lượng hoặc giá trị tài sản sở hữu – nhất là đối với bất động sản thứ hai trở đi, loại trừ các trường hợp có yếu tố nhân văn như thờ cúng, thừa kế hay tài sản dành cho con cái có xác nhận hợp pháp. Một đề xuất khác cũng đáng lưu tâm là đánh thuế với bất động sản bỏ hoang – nếu có tiêu chí xác định rõ ràng và cơ quan giám sát minh bạch – nhằm thúc đẩy hiệu quả sử dụng đất, giảm đầu cơ đất trống.
Trong bối cảnh bất động sản vẫn đóng vai trò liên kết then chốt với đầu tư công, phát triển hạ tầng và chuỗi ngành xây dựng – sản xuất – dịch vụ, việc điều tiết thị trường thông qua công cụ thuế đòi hỏi sự linh hoạt, phân tầng và đặt trong tổng thể chính sách kinh tế – xã hội. Một chính sách đúng về lý nhưng thiếu nhạy cảm về thời điểm và công cụ thực thi, rất có thể sẽ gây phản tác dụng.
Bạn muốn trở thành VIP/PRO trên 24HMONEY?
Bấm vào đây để liên hệ 24HMoney ngay

Bàn tán về thị trường