24HMoney

BCTC

Cá nhân hóa

Tiện ích

Sách

Trợ lý M.AI

Thông báo
menu
menu
Bài của MobileTech
Ảnh đại diện
“Tôi là nạn nhân của việc, lớn lên, không có định hướng rõ ràng”
Lần đầu mình đọc được câu này là vào khoảng năm nhất đại học. Lúc đấy câu nói này chạm tới mình lắm, và mình vô cùng tán đồng với nó.
Mình sinh ra trong một gia đình làm nông, bố mẹ mình rất cổ hủ nhưng cũng rất bao bọc và yêu thương mình. Năm mình thi đại học, bố mẹ nhất quyết định hướng mình theo ngành Sư phạm. Vì trong mắt bố mẹ, đây là một ngành ổn định và chắc chắn sẽ không phải lo tương lai sau này.
Mình thích tính toán, thích khối ngành kinh tế cơ, nhưng mình vẫn chọn nghe theo bố mẹ, nghe theo định hướng mà bố mẹ vẽ cho mình.
Thế rồi sau đó thì sao? Mình học đến năm 2 và chán ngấy ngành học này. Bố mẹ bảo mình theo nó vì bố mẹ nghĩ nó sẽ ổn định chứ không hề có 1 cái định hướng cụ thể nào cho mình cả. Thú thật, lúc đó mình là một đứa đang có tư duy nạn nhân. Con đường của mình không suôn sẻ, mình liền nghĩ do người này người kia làm mình thành ra như thế.
Suốt 2 năm học vật vã đó, nhìn về tương lai mờ mịt không rõ hướng đi, mình sợ lắm, mình hoang mang tột độ, mình phải làm sao bây giờ? Không thể cứ như thế này mãi được, có ai cứu mình không, tại sao lại không có ai…
Sau thời gian tự hoảng loạn đến phát khùng đó, mình đã ổn định lại tinh thần, trong đầu mình luôn văng vẳng những câu hỏi rốt cuộc mình muốn làm gì? Muốn trở thành người như thế nào? Đâu là con đường mình muốn đi?
Cứ thế cho đến một buổi sáng, mở mắt ra, mình cảm thấy mình đã nghĩ thông rồi, con đường của mình không thể một lần nữa lại để người khác định hướng được. Mình vẫn sẽ đi học trên trường để hoàn thành việc học, nhưng bên cạnh đó mình còn học thêm tiếng Anh, tham gia các sự kiện về truyền thông, mày mò học thêm rồi mở rộng networking trong lĩnh vực này.
Và, mình của hiện tại đã tốt nghiệp Sư phạm được 2 năm, mình đang làm marketing cho một agency. Tuy chưa giỏi hơn người nhưng ít nhất mình còn biết được mục tiêu sống của mình là gì, ngày mai muốn trở thành người như nào,...
Vậy cuối cùng, thế nào mới là việc lớn lên không có định hướng? Mình nghĩ, đó là khi mình để kệ cuộc đời mình trôi theo kỳ vọng của người khác, là khi mình cứ sống mà chẳng biết mình thực sự muốn gì, điều gì mới khiến mình cảm thấy sống có ý nghĩa?
Quá khứ có thể không do mình chọn, nhưng tương lai nhất định phải là của mình. Ngừng đóng vai nạn nhân và hãy chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình. Dám nghĩ, dám làm, dám bước đi thì con đường của bạn mới xuất hiện được. Tin mình đi.
-st-
Nhà đầu tư lưu ý
Thích Đã thích Thích
Bình luận
Chia sẻ