LUẬN TAM QUỐC - PHẦN 2
Tào Tháo vs Viên Thiệu
(Luận Tam Quốc cho việc đầu tư)
Viên Thiệu - tự Bản Sơ
Thiệu vốn là con cái của danh gia vọng tộc, bốn đời làm quan đến chức Tam công. Viên Thiệu là con của hầu thiếp nên vai vế cũng có phần lép vế hơn Viên Thuật (đích tử).
Nếu so với bên ngoài, Thiệu vẫn là hình ảnh của danh gia vọng tộc nhưng trong gia tộc Thiệu vẫn lép vế hơn con của chính thức - Viên Thuật.
Tào Tháo - tự Mạnh Đức
Tháo là con của Tào Tung
Tung vốn họ Hạ Hầu (nên Tháo là anh em thúc bá với Hạ Hầu Đôn và Hạ Hầu Uyên).
Tung là con nuôi của hoạn quan Tào Đằng (giai đoạn này nhà Hán cho phép hoạn quan nhận con nuôi). Tất nhiên là tạo điều kiện để có người thờ phụng sau này nên Đằng thu xếp cho Tung làm quan đến tước hầu.
Cha Tháo làm quan nên cũng thu xếp cho con làm quan và Tháo cũng bị bọn quan lại đương triều coi thường về nguồn gốc gia đình.
TRƯỚC TAM QUỐC
Thời loạn, hoạn quan và ngoại thích nằm quyền, mua quan bán tước như đi đấu giá, kẻ gian có tiền lọt vào triều đình và chi một để mua tước thì cũng múc lại mười phần để bù đắp vì biết chữ mua bán thì cũng không tồn tại lâu so với thực lực. Múc được gì thì múc nên trăm họ bần cùng, lầm than…
Tào Tháo ban đầu cũng là rất giàu hoài bảo, Tháo cũng muốn cải cách và làm trung thần cho nhà Hán thể hiện qua việc là một năng thần khi mới nhậm chức.
Tháo thể hiện trung thần rất rõ qua việc phản đối việc đưa Đổng Trác vào triều tiêu diệt hoạn quan (cái này Tháo đã đi ngược lại gia tộc). Tháo nói: “Diệt bọn hoạn chỉ cần 1 nhóm quân cận vệ là có thể xong việc”. Điều này đúng vì xong chỉ ban thưởng cho cận vệ quân còn công vẫn thuộc về người chỉ huy cận vệ nhưng Hà Tiến không nghe nên gây đại hoạ để rồi đại tướng quân Hà Tiến bị bọn hoạn vằm thây. (Việc này cũng có thấy Tiến có quyền nhưng không có lực hay thân tín của cấm quân nên mới tin một thằng tướng biên ải)
Việc thứ hai cho thấy Tháo là trung thần là việc mang Thất Tinh Đao vào cũng để hành thích Đổng Trác. Sau vụ việc bất thành trên đường bôn tẩu, Tháo gặp muôn phần khó khăn để tẩu thoát với sự trợ giúp của Trần Cung. Từ đó Tháo mới thấy việc cầm đao đi thích khách chỉ là việc của một tên võ biền. Sự việc có thành công giết được họ Đổng này cũng sẽ có họ Đổng khác (kẻ đó có thể là Vương Doãn, bọn Lý Thôi, Quách Dĩ…) thay thế bởi trong tay có thực quyền và binh lực.
Tháo hiểu chuyện nên mới thưa với cha bán hết gia sản để chiêu binh mãi mã, triệu tập chư hầu để thảo phạt Đổng Trác. Tung đồng ý nhưng Tháo cũng cho thấy mỗi gia sản của Tung cũng không đủ mà cần các trư hầu cùng làm.
Tháo vừa trốn khỏi hoàng cung nên việc nói trong tay có mật lệnh của hoàng để thảo phạt Đổng Trác cũng là chuyện có thể tin.
Nói tý thời tiền Tam Quốc để anh em hiểu, khi quyền lực của chính quyền trung ương suy yếu, tiền thiếu và yếu, tài lực không có nên khi có giặc khăn vàng, nhà vua phải kêu gọi các trấn cùng chiêu binh mãi mã để thảo phạt giặc thì đây là cái hoạ mà chính quyền tham nhũng trung ương tự gây, tự chịu. Nó không khác gì tự cho thấy binh quyền trung ương phân phát quyền lực tứ tung và phiên quân nào đủ tài lực thì có thể chiêu binh mãi mã đủ nhiều. Binh đủ đông, tướng và mưu sỹ cũng theo về nhiều vì xã hội loạn, đói vù vậy ai nuôi được quân, dưỡng được tướng thì họ về thôi. Thiệu là người có gia tộc danh vọng, tích góp được nhiều đất đai, tài sản ở 4 châu quân (cái này đúng là 4 đời tam công họ đã âm thầm thâu tóm châu quận mà nhà Hán thời mạc vận quá tệ nên không biết mẹ gì cả)
NGOẠI CHUYỆN CHINA
Qua việc này và hiểu lịch sử China, các bạn có thể thấy mỗi khi chính quyền trung ương suy yếu, China sẽ tan vỡ ra thành nhiều nước bởi cha anh họ đã từng chia năm sẻ bảy khi nằm quyền để cần thì ứng cứu nhau nhưng làm sao được khi hậu duệ của họ ở xa và không thể gần gũi để hiểu sự, sau vài đời, xa mặt, cách lòng thì kiểu gì cũng muốn độc lập nên phiên quan thành phiến quân. Cho đến nay não trạng cát cứ địa phương đã hình thành trong não sau nhiều ngàn năm nên khi China có biến vẫn sẽ tan vỡ ra thành nhiều nước. (ông Tập mạnh mẽ vậy nhưng khi ông ta băng hà thì chưa chắc người kế vị làm được). Việc tấn công Đài Loan hay gây chiến với 1 nước ở biên giới vẫn có những nguy cơ làm chính quyền trung ương China suy yếu.
QUAY LẠI VIỆC THẢO PHẠT ĐỔNG TRÁC
Tháo và Thiệu là đồng mưu kêu gọi các trấn chư hầu mang quan thảo phạt Đổng Trác. Thiệu mang đại quân tướng đến đông, ngoài lại có cái thế ông em Viên Thuật ủng hộ (trong bụng không chắc). Chỗ này mình thấy Thuật có cái chính danh nhưng binh tướng thua và yếu thì cũng đành chấp nhận Thiệu là minh chủ chứ không nó đánh “chết mẹ” (mạnh vì gạo, bạo vì tiền: cái này sau này cũng giết Thiệu rất nhanh)
Tháo cũng mang quân đến hội nhưng đợt này quân Tháo cũng ít nên dù có ý cũng phải đứng sang một bên để Thiệu làm minh chủ.
Trong đợt hội binh này, Lưu Bị cũng đến nhưng chỉ có mang theo Quan Vũ và Trương Phi nên Bị bị chư hầu coi thường (nghèo cũng là cái tội để không ai theo cả. Chỉ có Tháo mới thấy cái uy dũng của Bị. Chuyện này bàn sau)
Cũng trong đợt hội quân này Tháo mới thấy hết sự mục nát của nhà Hán và phiên quân. Sau bao năm chỉ biết hiếp đáp dân lành nên binh của các phiên trấn có đấy nhưng toàn là những bọn hèn kém cả. Bằng chứng là 18 lộ chư hầu mà không có ai dám ra đấu với Hoa Hùng và trong chính sử Hùng bị hậu duệ của binh tiên Tôn Tử là Tôn Kiên chém chết (không phải Quan Vũ chém Hoa Hùng như họ La marketing)
Tháo cũng chứng kiến sự việc mất đoàn kết, tư lợi của các trấn chư hầu. Ai cũng chăm dám đánh mà chỉ lo bảo toàn quân bị và kiếm trác. Họ quên nhà Hán và bỏ qua một bên bởi họ hiểu, họ yếu kém, đánh đấm chỉ hao binh tổn tướng khi yếu lộ ra thì bị chư hầu khác đánh, hiếp và cướp. Đợt hội binh này Tháo và Kiên là người năng nổ nhất nhưng rồi cũng là người thiệt thòi nhất. Kiên sau đó cũng chết và Tháo cũng thất trận để tý nữa thì suy vong vì truy kích bọn loạn thần.
MUỐN CÓ CHỖ ĐÁI, PHẢI CÓ CHỖ ĐỨNG
Sau sự việc hội chư hầu, Tháo học được nhiều điều:
1.Nhà Hán đã mạt thật sự, thối ruỗng do bị sâu bọ đục khoét…
2.Các trấn chư hầu lâu nay ăn trên đầu trên cổ dân đen, hà hiếp dân lành chứ gặp cường binh như bọn Tây lương thì chỉ có ăn hành.
3.Người cậy “mạnh vì gạo, bạo vì tiền” như Thiệu thì chẳng có thực lực cũng làm được minh chủ.
4.Minh chủ như Thiệu, Thiệu trong gia tộc thì con tỳ thiếp nên bị coi thường, ra xã hội cũng vẫn còn cái tiếng đó. Bây giờ được bầu làm minh chủ, Thiệu thích khi được thiên hạ suy tôn nhưng lại không quản được đám chư hầu.
5.Thiệu chủ quan nên không mang theo tướng mạnh để Hoa Hùng khiêu chiến lại bị tịt ngòi.
6.Tháo cũng hiểu Thiệu chỉ là đồ hư danh chứ chẳng thực lực. Mặt trang nghiêm nhưng lòng bất nhất…. Bên ngoài nghiêm, bên trong hèn.
7.Bọn Lưu Chương, Lưu Biểu tuy là tôn thất nhưng chỉ lo được châu quận của bản thân. Cậy tôn thất thôi, văn vẻ, phè phởn là chính chứ chẳng đánh đấm gì được. Biểu khá hơn Chương một tý nhưng cũng chẳng thể ra ngoài được bởi cũng già khú rồi.
8.Tôn thất đời đời hưởng bổng lộc, ăn trên, ngồi chốc nhưng cũng chỉ đến hội để kiếm trát. Đánh đấm không xong thì xoay ra thấy thằng nào hèn yếu thì đánh, hiếp, cướp không khác gì phường đạo tặc.
9.Thấy chư hầu đều hùng cứ mỗi phương riêng bản thân không có chỗ để làm căn cứ.
Thế là sau đó Tháo mới chiếm lấy Hứa Xương để làm nơi cát cứ. Thời này Tháo còn yếu, chỉ có bọn anh em dòng họ Tào, Hạ Hầu, Điển Vi, Hứa Chữ và vài mưu sỹ thân tín như Quách Gia, Tuân Úc, Trình Dục theo nhưng rõ ràng là rất hiệu quả. Khởi sự như vậy là tạm ổn nhưng Tháo khát nhân tài như khát nước nên dùng mọi cách để chiêu hiền, nạp sỹ.
Có chỗ làm căn cứ, Tháo vẫn coi mình là năng thần của nhà Hán, hoà hoãn với Thiệu, dần dần tiêu diệt Lã Bố, Trương Tú, Mã Đằng…, lấy Từ Châu thống nhất trung nguyên. Thiệu đánh Công Tôn Toản thu phục hết các châu quận phía bắc. Cả hai đều toan tính giữa Thiệu và Tháo sẽ có một trận để định càn khôn.
TRẬN QUAN ĐỘ
Trước Trận Quan Độ, phe Thiệu binh đông nhưng ô hợp, tướng nhiều nhưng cả tướng lẫn mưu thần đều chia bè kéo phái. Thiệu lên ngôi vương lại dùng dằn không lập thái tử nên việc chia bè kéo phái càng trầm trọng nên binh tuy đông nhưng không đoàn kết.
Tháo từ một thế lực không mạnh nhưng qua rất nhiều cuộc chinh chiến đã dần xây được lực lượng tinh nhuệ và thiện chiến. Quân không thể đông như quân của Thiệu nhưng từng trải và lập nhiều chiến công trong đó tiêu Viên Thuật, diệt Lữ Bố, đánh Lưu Bị cho thấy Tháo diệt cường địch, đả quý tộc, đánh hoàng thất…chẳng việc gì không dám làm và làm rất tốt.
Riêng Thiệu, Quách Gia có 10 điều chia sẻ để thấy hết cái thế của Thiệu không thể thắng Tào. Không phải Tháo không biết 10 điều này, thậm chí biết rất rõ con người của Thiệu vì là bạn bè từ thanh thiếu niên với nhau nhưng bậc quân công đôi khi vờ “ngu” để binh tướng, mưu thần nói ra bởi họ nói ra, họ sẽ làm còn mình nói ra, mình phải “ngự giá thân chinh”, ý là tự làm lấy. Tháo từ nhỏ chỉ thích binh thư, kiếm cung, không thích sách nhà nho, chữ nghĩa. Thời loạn thì phải dùng cường quyền, binh lực đáng cho đập mặt, ngã ngựa thì nói chữ nho mới nghe. Thời loạn nó thế, Tháo giỏi binh pháp, chuyện “ngự giá thân chinh” cũng là chuyện thường thôi.
Thiệu binh đông đến 70 vạn, nghe thấy khiếp nhưng hiểu con người Thiệu là Hứa Du nhưng Thiệu hẹp lượng, Du tham lam nên cũng chẳng thể ở với nhau. Du qua Tháo, biết Tháo hết lương nhưng Tháo có cái hay là biết nghe lời hay, lẻ phải, chiêu hiền, nạp sỹ, nghe theo Du mà Thiệu bại vong trận Quan Độ để rồi thu binh mà chết vì tổn thất. Binh đông thì hao tổn quốc lực, một trận Quan Độ, Thiệu nướng hết gia sản tích luỹ nhiều năm và rồi từ sau trận này bên Thiệu suy dần để rồi Tháo thôn tính sau này khi các con Thiệu xoay sang đánh giết lẫn nhau.
BÀI HỌC
Nhà đầu tư cũng thế, kinh qua nhiều trận mạc, tích luỹ được nhiều kinh nghiệm để càng đánh càng lớn sau khi thị trường suy thoái, điều chỉnh chứ không phải ăn rồi đánh đấm xuống ngày để hao tổn tài khoản và tiền bạc.
Ăn ngắn chỉ ăn được vài phần trăm, ăn dài mới ăn dày vài chục phần trăm nhưng muốn ăn dày phải đủ kiên nhẫn.
Tháo không tự nhiên đánh được Thiệu và phải kiên nhẫn trờ thời vận để từ trận nhỏ trưởng thành để có cái thắng đại cuộc để sau này đời Tào Phi làm nên nhà Nguỵ.
Các anh hùng có cao kiến gì, xin để lại chia sẻ và góp ý cùng luận đàm Tam Quốc
Nhà cố vấn già
#Nhacovangia
Chia sẻ thông tin hữu ích