Con Tôi Hỏi 'Ba Đang Làm Gì Với Điện Thoại Mà Nhìn Lo Vậy' — Câu Hỏi Đó Thay Đổi Một Thói Quen Của Tôi
Tối thứ Sáu, tôi đang ngồi ở bàn ăn cùng vợ con, nhưng mắt thì cứ liếc xuống điện thoại mỗi vài phút để kiểm tra giá. Thị trường hôm đó đang có biến động, tôi không yên tâm bỏ điện thoại xuống.
Con tôi, năm đó bảy tuổi, nhìn tôi một lúc rồi hỏi: "Ba đang làm gì với điện thoại mà nhìn lo vậy?"
Tôi định giải thích, nhưng nhìn lại bữa cơm — vợ đang gắp thức ăn cho con, con đang chờ ba nói chuyện — tôi nhận ra mình đã không thật sự có mặt ở bàn ăn đó từ đầu bữa.
Tôi tắt màn hình điện thoại, lật úp xuống bàn.
Không phải vì tôi đột nhiên không còn lo về thị trường nữa. Mà vì tôi nhận ra: thị trường sẽ vẫn ở đó sau bữa cơm. Còn bữa cơm này với con — con sẽ không còn bảy tuổi mãi.
Sau đó tôi đặt một quy tắc: không xem giá trong giờ ăn tối và sau 9 giờ đêm. Không phải vì tôi bình tĩnh hơn với thị trường, mà vì tôi không muốn để thị trường lấy đi những khoảng thời gian không phải của nó.
Đầu tư là một phần của cuộc sống. Không phải toàn bộ cuộc sống.
Anh chị có đặt giới hạn nào cho việc theo dõi thị trường để không để nó tràn vào những khoảng thời gian quan trọng khác không?
Phương Lê Academy
Chia sẻ thông tin hữu ích