Có một điều mình học được sau nhiều lần thất bại, đó là không ai thay đổi chỉ vì được khuyên đúng.
Ngày trước mình cũng vậy. Khi trong lòng còn rối, ai nói gì mình cũng thấy khó chịu, dù họ nói rất thật. Không phải vì mình xấu, mà vì mình chưa sẵn sàng nghe.
Bây giờ nhìn người thân, mình hiểu hơn. Càng cố giải thích, càng muốn họ phải sống khác đi, khoảng cách lại càng xa. Lời nói lúc đó không còn là thương, mà vô tình trở thành áp lực.
Nên mình chọn cách im lặng hơn. Sống chậm lại, bớt phản ứng, bớt cãi cho đúng. Khi mình nhẹ ra thật sự, người khác sẽ cảm nhận được, không cần mình phải nói.
Có những điều, chỉ khi tự mệt, tự đau, người ta mới chịu dừng lại và nhìn vào bên trong. Mình không bỏ mặc ai cả. Mình chỉ học cách thương mà không kéo, không ép, không làm tổn thương thêm.
Chia sẻ thông tin hữu ích