Ván bài "già néo đứt dây" giữa Trump và Tehran?
Chiến sự đã vượt quá mốc 6 tuần mà Washington vạch ra. Giờ đây, trên bàn đàm phán tại Pakistan, cả Mỹ và Iran đang chơi trò đấu trí bên bờ vực thẳm: Một cái đầu nóng có thể kích nổ toàn bộ khu vực
Xung đột Mỹ – Iran đang bước vào giai đoạn nhạy cảm nhất, nơi mỗi động thái đều có thể xoay chuyển cục diện. Những tín hiệu hòa giải nhanh chóng bị phủ bóng bởi các hành động leo thang, khiến triển vọng ngừng bắn trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Ngày 17/4, Donald Trump tuyên bố Iran đã “đồng ý với mọi điều khoản”, thổi bùng kỳ vọng chiến tranh sớm hạ nhiệt. Nhưng chỉ hai ngày sau, chính ông lại cảnh báo khả năng phá hủy hạ tầng Iran, trong khi Tehran tái siết eo biển Hormuz – tuyến vận tải năng lượng trọng yếu của thế giới.
Căng thẳng bị đẩy lên nấc mới khi lực lượng Mỹ nổ súng, bắt giữ một tàu chở hàng treo cờ Iran tìm cách phá vòng phong tỏa. Những diễn biến dồn dập cho thấy cả hai bên đang chọn cách “chơi rắn” ngay trước thời điểm quyết định.
Phong cách điều hành của ông Trump tiếp tục bộc lộ rõ: dao động giữa tuyên bố lạc quan về hòa bình và cảnh báo cứng rắn về leo thang. Với Washington, đó là chiến thuật gây sức ép; với đối thủ, lại là dấu hiệu khó đoán định.
Trong khi đó, vòng đàm phán tiếp theo dự kiến tổ chức tại Pakistan vẫn bỏ ngỏ, chưa có xác nhận chắc chắn từ phía Iran. Thời hạn ngừng bắn sẽ hết hiệu lực trong ngày 21/4, khiến mọi tính toán bị dồn vào khung thời gian chật hẹp.
Bức tranh càng trở nên phức tạp khi nội bộ Iran khó đoán định, còn các phát ngôn từ phía Mỹ liên tục thay đổi. Giới quan sát gần như không có đủ dữ kiện để xác định bên nào đang thực sự nắm lợi thế.
Dẫu vậy, phía sau những lời lẽ cứng rắn là động cơ tránh leo thang từ cả hai phía. Mỹ đối mặt áp lực chính trị và kinh tế trong năm bầu cử giữa nhiệm kỳ, còn Iran chịu sức ép nặng nề từ phong tỏa và thiệt hại chiến tranh. Với Tehran, duy trì được trạng thái tồn tại đã là một thành công, nhưng nền kinh tế đang tiến sát ngưỡng kiệt quệ.
Chính quyền Mỹ tiếp tục gia tăng sức ép tại eo Hormuz nhằm buộc Iran nhượng bộ. Các quan chức Washington cho rằng Tehran đang suy yếu và có thể quay lại bàn đàm phán. Ngược lại, phía Iran bác bỏ khả năng nhượng bộ, khẳng định vẫn còn bất đồng lớn, đặc biệt liên quan đến vấn đề hạt nhân và kiểm soát tuyến hàng hải chiến lược.
Trong thế giằng co hiện tại, cả hai bên đều tin mình nắm lợi thế. Họ có thể cùng “làm già”, nhưng ranh giới giữa sức ép và bùng nổ xung đột ngày càng mỏng.
Khi thời hạn ngừng bắn cận kề, triển vọng nối lại đàm phán vẫn là dấu hỏi lớn. 24 giờ tới không chỉ quyết định số phận của một cuộc chiến, mà còn tác động trực tiếp đến nhịp đập của kinh tế toàn cầu – nơi mọi biến động tại Hormuz đều có thể lan thành chấn động dây chuyền.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
