Trump tăng thuế 245% lên hàng hóa Trung Quốc
Cú đấm vào đối thủ hay tự đấm vào mặt mình?
Động thái được cho là mạnh tay nhất lịch sử thương mại Mỹ - Trung. Donald Trump vừa tuyên bố áp mức thuế lên tới 245% đối với một số mặt hàng từ Trung Quốc. Nhưng lần này, Bắc Kinh không phản ứng. Không giận, không cần đàm phán, không xuống nước mà “mặc kệ”. Đỉnh cao của sự coi thường.
Washington tưởng rằng cú đánh thuế 245% sẽ buộc Trung Quốc phải nhượng bộ. Nhưng có vẻ như Trump đã quên một điều quan trọng: trong chuỗi cung ứng toàn cầu, không có sự độc lập tuyệt đối. Chỉ có sự cộng sinh.
Về phía Trung Quốc không những không nhượng bộ mà mới đây 4/4 họ đã áp đặt hạn chế xuất khẩu đối với 7 nguyên tố đất hiếm sang Mỹ. Đây là một đòn đánh chí tử với Mỹ.
Trung Quốc kiểm soát khoảng 90% khả năng tinh chế đất hiếm toàn cầu và gần như 100% đối với một số nguyên tố nặng. Điều này làm tăng rủi ro cho các ngành công nghiệp Mỹ, vốn phụ thuộc lớn vào nguồn cung từ Trung Quốc.
Các nguyên tố này thuộc nhóm đất hiếm nặng được sử dụng rộng rãi trong các ngành công nghiệp quốc phòng (ví dụ: động cơ máy bay chiến đấu, hệ thống dẫn đường tên lửa), sản xuất xe điện (động cơ điện), turbine gió, và công nghệ bán dẫn.
Giờ đây, khi Trung Quốc “không xuất, không đàm phán” thì toàn bộ chuỗi cung ứng công nghiệp quốc phòng, xe điện Mỹ phần lớn buộc phải… dừng lại. Một ngành công nghiệp trị giá nghìn tỷ đô có thể trở nên bất động chỉ vì thiếu một loại khoáng sản nhỏ bé, không thể sản xuất, không thể tái chế, và không có sự thay thế.
Những DN trước đây tin vào lời hứa “đưa nước Mỹ vĩ đại trở lại” của Trump không phá sản thì cũng liệt nửa người. Họ bắt đầu quay lưng.
Một khảo sát từ CNBC cho thấy 61% doanh nghiệp Mỹ cảm thấy chính quyền Trump đang gây áp lực quá mức thông qua các chính sách thương mại cứng rắn và thiếu lộ trình ổn định.
Steve Lamar – Giám đốc Hiệp hội Dệt may & Giày dép Mỹ – cảnh báo:
“Giá cả tăng cao, mất việc làm, thiếu hàng hóa và làn sóng phá sản chỉ là khởi đầu nếu chính quyền tiếp tục theo đuổi chính sách thuế thiếu sáng suốt này.”
Vì sao các doanh nghiệp đang rút lui khỏi Mỹ ?
+ Chi phí xây dựng lại chuỗi cung ứng trong nội địa Mỹ cao gấp 2–3 lần so với hiện tại.
+ Khó tuyển dụng nhân sự tay nghề cao ở Mỹ trong các ngành sản xuất.
+ Thiếu một chiến lược ổn định, dài hạn từ chính quyền – khiến doanh nghiệp không dám “chơi lớn”.
Tái cấu trúc chuỗi cung ứng mất ít nhất 3–5 năm, trong khi nền kinh tế không thể chờ đợi.
+ 47% doanh nghiệp có kế hoạch sa thải nhân sự.
Hàng loạt đơn hàng từ Trung Quốc bị hủy hoặc tạm dừng – dẫn đến rối loạn nguồn cung.
+ Rủi ro chi tiêu sụt giảm, đặc biệt với các nhóm hàng tiêu dùng không thiết yếu, nội thất, và xa xỉ phẩm.
Trong khi đó, Trung Quốc… im lặng là vàng. Không đàm phán. Không nhượng bộ. Không vội phản đòn.
Đây không còn là cuộc chiến “ai đánh ai”, mà là ai sống sót lâu hơn trong thế đối đầu. Khi hai nền kinh tế lớn nhất thế giới đã gắn bó mật thiết với nhau như hai phổi của cùng một cơ thể. Nếu một bên quyết định không thở nữa, bên còn lại cũng khó sống.
Vấn đề không phải là thuế bao nhiêu phần trăm, mà là Mỹ có đủ năng lực tự chủ chuỗi cung ứng trong ngắn hạn hay chưa. Và nếu chưa – đòn đánh này chỉ khiến Mỹ… ngạt thở trước.
Cố vấn kinh tế Kevin Hassett đặt câu hỏi: “có thật sự không có suy thoái như số liệu mới nhất ?”. Chúng ta đang nhìn số liệu từ bàn làm việc, hay thật sự lắng nghe hơi thở hụt hơi của giới doanh nghiệp, nhà máy và người tiêu dùng Mỹ?
Và bạn đã bao giờ tự hỏi:
+ Mỹ đã có chiến lược thay thế đất hiếm nặng chưa hay vẫn đang chỉ dùng đòn thuế như một con bài tâm lý?
+ Và nếu Trung Quốc không “xuống nước” liệu Trump có bỏ “cái tôi” đi mà nhượng bộ trước không ?
“Đôi khi, người chiến thắng cuối cùng không nằm ở người ra đòn trước mà là khả năng chịu đòn”_ Daniel Nguyen
Link gốc: https://www.facebook.com/share/p/15XTqHdDrs/?mibextid=wwXIfr
Theo dõi người đăng bài
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay

Bàn tán về thị trường