Ngừng bắn chỉ là chiêu bài câu giờ cho một đòn tấn công hủy diệt?
Với 3 nhóm tác chiến tàu sân bay hội quân, Mỹ đang sở hữu hỏa lực chưa từng thấy kể từ năm 2003, sẵn sàng biến eo biển Hormuz thành gọng kìm bóp nghẹt mọi nỗ lực phản kháng của Tehran
Tàu sân bay USS George H.W. Bush của Hải quân Mỹ
Việc Washington điều thêm tàu sân bay, tàu chiến và hàng nghìn binh sĩ tới Trung Đông đang tạo ra một thế trận mới: vừa duy trì ngừng bắn, vừa chuẩn bị sẵn kịch bản leo thang. Lực lượng tăng cường này không đơn thuần là phòng thủ, mà mở rộng đáng kể khả năng tấn công nhanh nếu tình hình đảo chiều.
Theo các nguồn tin quốc tế, tàu sân bay USS George H.W. Bush cùng nhóm hộ tống và khoảng 5.000 binh sĩ đang trên đường tới khu vực, dự kiến hội quân với lực lượng đã hiện diện, nâng tổng quy mô lên hơn 50.000 quân và hàng chục chiến hạm. Đây là mức tập trung lực lượng lớn nhất của Mỹ tại Trung Đông kể từ đầu những năm 2000.
Động thái này diễn ra trong bối cảnh Tổng thống Donald Trump chấp nhận gia hạn ngừng bắn theo đề xuất từ Pakistan, nhưng đồng thời vẫn duy trì phong tỏa các cảng của Iran và để ngỏ khả năng tái khởi động chiến dịch quân sự. Thông điệp đưa ra khá rõ: ngừng bắn không đồng nghĩa với hạ nhiệt.
Phía Iran tỏ ra hoài nghi, cho rằng việc kéo dài ngừng bắn có thể chỉ là bước đệm chiến thuật nhằm chuẩn bị cho một đòn đánh bất ngờ. Tâm lý nghi kỵ khiến môi trường đối thoại trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Về mặt quân sự, việc bổ sung một nhóm tác chiến tàu sân bay giúp Mỹ gia tăng đáng kể hỏa lực. Mỗi nhóm tàu không chỉ mang theo hàng chục chiến đấu cơ mà còn được bảo vệ bởi các tàu khu trục có khả năng phóng tên lửa tầm xa, tạo thành hệ thống tấn công – phòng thủ linh hoạt. Trong kịch bản cần thiết, các lực lượng này có thể triển khai đòn đánh chính xác sâu vào lãnh thổ đối phương.
Song song, sự hiện diện dày đặc của hải quân Mỹ cũng củng cố năng lực kiểm soát các tuyến hàng hải chiến lược, đặc biệt là eo biển Hormuz – điểm nghẽn quan trọng của dòng chảy năng lượng toàn cầu. Việc phong tỏa hoặc kiểm soát chặt khu vực này không chỉ mang ý nghĩa quân sự mà còn là đòn bẩy kinh tế – địa chính trị.
Dù vậy, việc gia tăng sức mạnh không đồng nghĩa chắc chắn với chiến tranh. Một số chuyên gia cho rằng Washington đang sử dụng “áp lực tối đa” như công cụ buộc đối phương phải nhượng bộ trên bàn đàm phán. Tuy nhiên, lịch sử cho thấy khi lực lượng quân sự được triển khai đến mức cao, rủi ro tính toán sai lầm cũng tăng theo.
Trong bối cảnh đó, Trung Đông đang đứng trước một nghịch lý quen thuộc: càng chuẩn bị cho chiến tranh, càng kỳ vọng vào hòa bình. Nhưng giữa hai trạng thái này, khoảng cách đôi khi chỉ tính bằng một quyết định.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
