24hmoney
copy link Copy link
copy link Font chữ
copy link Lưu bài
Thục Quyên

Ngoại trưởng Hoa Kỳ: 'Trung Quốc là mối đe dọa đối với nền kinh tế và chính trị Hoa Kỳ'

Chuyên mục: Tin quốc tế
Ngoại trưởng Hoa Kỳ: 'Trung Quốc là mối đe dọa đối với nền kinh tế và chính trị Hoa Kỳ'

Trung Quốc là một thế giới chuyên chế mới và thế giới tự do cần chống lại, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo phát biểu tại Thư viện Nixon (California) vào ngày 23/7/2020, sau khi Hoa Kỳ ra lệnh đóng cửa tòa lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston. Dưới đây, chúng tôi xin giới thiệu lại toàn văn bài phát biểu của ông Pompeo.

Thật là một vinh dự khi được có mặt tại Yorba Linda, nơi Tổng thống quá cố Richard Nixon sinh ra và từng lớn lên.
Chúng tôi cũng vinh dự khi nhìn thấy sự hiện diện ở đây những gương mặt đáng quí, trong đó đặc biệt là ông Chris Nixon, người mà tôi được biết đã bao lâu nay.
Tôi cũng muốn nhắc tới sự có mặt của những người Trung Quốc ly khai, họ đến đây sau một hành trình rất dài.
Cuối cùng, như ông Thống đốc đã giới thiệu, tôi sinh ra tại Santa Ana, một nơi cách đây không quá xa.
Bài phát biểu sau đây của tôi nằm trong chuỗi 4 bài phát biểu về Trung Quốc, theo sau các bài phát biểu mà tôi đã đề nghị các ông Robert O'Brien, Cố vấn An ninh Quốc gia, ông Chris Wray, Giám đốc Cục Điều tra Liên bang, và ông WilliamWe, Bộ trưởng Bộ Tư pháp, thực hiện. Tất cả nhắm vào một mục đích và sứ mệnh rõ ràng.
Nhiệm vụ của chúng ta là làm sáng tỏ mối đe dọa mà chính sách về Trung Quốc của Tổng thống Trump đang hướng đến, cũng như chiến lược của chúng ta nhằm đảm bảo tự do.
Cố vấn O'Brien đã nói về ý thức hệ.
Năm tới sẽ đánh dấu nửa thế kỷ cho nhiệm vụ bí mật mà Tiến sĩ Kissinger đã tiến hành tại Trung Quốc và năm 2022 sẽ là năm kỷ niệm chuyến thăm thứ 50 của ngài cố Tổng thống Nixon.
Thế giờ từ đó đến đây đã thay đổi rất nhiều.
Chúng ta đã từng kỳ vọng rằng cam kết của chúng ta đối với Trung Quốc sẽ mang tới một tương lai hứa hẹn với tình bạn và sự hợp tác.
Nhưng giờ thì tất cả chúng ta đang đứng ở đây, vẫn phải đeo khẩu trang và chứng kiến số người tử vong tăng lên ngày một nhiều vì đại dịch, bởi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã thất hứa với thế giới. Mỗi sáng, chúng ta chứng kiến những hàng tít lớn về sự đàn áp ở Hong Kong, Tân Cương.
Chúng ta đang chứng kiến những con số thống kê đáng kinh ngạc về sự lạm dụng thương mại của Trung Quốc, khiến biết bao người Mỹ bị mất công ăn việc làm, gây thiệt hại kinh tế nghiêm trọng cho toàn nước Mỹ, trong đó có cả bang miền nam California.
Tôi sẽ lặp lại câu hỏi vang lên trong tâm trí và trái tim của những người Mỹ từ đây, tại California này đến bang Kansas, quê hương của tôi, hay bất cứ đâu nữa: Người Mỹ phải bày tỏ điều gì sau 50 năm cam kết với Trung Quốc?
Liệu các lý thuyết của lãnh đạo chúng ta cho rằng tiến trình Trung Quốc đi đến tự do và dân chủ có được chứng minh là đúng?
Đây có phải là định nghĩa của Trung Quốc về một tình huống đôi bên cùng có lợi?
Và thực sự, tựu trung lại, trên quan điểm của Bộ trưởng Ngoại giao, liệu nước Mỹ có an toàn hơn không? Chúng ta có khả năng mang lại hòa bình nhiều hơn cho bản thân và hòa bình cho các thế hệ kế tiếp chúng ta hay không?
Hãy nhìn xem, chúng ta phải thừa nhận một sự thật phũ phàng. Chúng ta phải thừa nhận một sự thật phũ phàng sẽ định hướng chúng ta trong nhiều năm và thập kỷ tới, rằng nếu chúng ta muốn có một thế kỷ 21 tự do, và không phải là thế kỷ của Trung Quốc mà ông Tập Cận Bình mơ ước, thì mô hình cũ về sự tham gia mù quáng với Trung Quốc đơn giản sẽ không mang lại điều đó. Chúng ta không được tiếp tục và không được quay lại với mô hình đó.
Như Tổng thống Trump đã nói rất rõ ràng, chúng ta cần một chiến lược để bảo vệ nền kinh tế Mỹ, và thực sự đó là bảo vệ lối sống của chúng ta. Thế giới tự do phải chiến thắng chế độ chuyên chế mới này.
Bây giờ, trước khi tôi có vẻ quá háo hức phá bỏ di sản của Tổng thống Nixon, tôi muốn làm rõ rằng ông ấy đã làm những gì ông tin là tốt nhất cho người dân Mỹ vào thời điểm đó, và ông ấy có thể đã đúng.
Ông ấy từng là một sinh viên xuất sắc về Trung Quốc, một chiến binh mạnh mẽ, lạnh lùng nhưng cũng là một người rất ngưỡng mộ người dân Trung Quốc, như tôi nghĩ, tất cả chúng ta đều vậy.
Ông xứng đáng được tín nhiệm vì đã nhận ra rằng Trung Quốc quá quan trọng để có thể bị bỏ qua, ngay cả khi quốc gia này bị suy yếu.
Năm 1967, trong một bài báo rất nổi tiếng trên tờ Foreign Affairs, ngài Nixon đã giải thích chiến lược tương lai của mình. Đây là những gì ông nói:
Ông nói: "Nhìn theo quan điểm lâu dài, đơn giản là chúng ta không thể rời Trung Quốc mãi mãi bên ngoài gia đình của các quốc gia. Thế giới không thể an toàn cho đến khi Trung Quốc thay đổi. Vì vậy, mục tiêu của chúng ta - trong phạm vi chúng ta có thể, là chúng ta phải ảnh hưởng đến các sự kiện. Mục tiêu của chúng ta là tạo ra sự thay đổi".
Và tôi nghĩ rằng, cụm từ quan trọng nhất trong toàn bộ bài viết, đó là: "Tạo ra sự thay đổi".
Vì vậy, với chuyến đi lịch sử tới Bắc Kinh, Tổng thống Nixon đã khởi động chiến lược cam kết của chúng ta. Ông cao thượng tìm kiếm một thế giới tự do và an toàn hơn, và ông hy vọng rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ đáp lại cam kết đó.
Thời gian trôi qua, các nhà hoạch định chính sách Mỹ ngày càng cho rằng khi Trung Quốc trở nên thịnh vượng hơn, nó sẽ rộng mở ra, nó sẽ trở nên tự do hơn ở trong nước, và thực sự có ít đe dọa hơn đối với bên ngoài, hay trở nên thân thiện hơn. Tất cả dường như, tôi chắc chắn như vậy, là điều không thể tránh khỏi.
Nhưng thời gian đã hết. Kiểu cam kết mà chúng tôi đang theo đuổi đã không mang lại sự thay đổi bên trong Trung Quốc mà Tổng thống Nixon từng hy vọng sẽ diễn ra.
Sự thật là các chính sách của chúng ta, và của các quốc gia tự do khác, đã hồi sinh nền kinh tế thất bại của Trung Quốc, để rồi thấy Bắc Kinh cắn lại tay những nước quốc tế đang dung dưỡng họ.
Chúng ta mở rộng vòng tay với công dân Trung Quốc, nhưng nhận lại chỉ thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc lợi dụng xã hội tự do và cởi mở của chúng ta. Trung Quốc đã gửi các nhà tuyên truyền vào các cuộc họp báo, trung tâm nghiên cứu, trường trung học, trường cao đẳng và thậm chí vào cả các cuộc họp phụ huynh của chúng ta.
Chúng tôi đã gạt bạn bè của mình ở Đài Loan ra bên lề, nơi sau đó đã phát triển thành một nền dân chủ mạnh mẽ.
Chúng tôi đã cho Đảng Cộng sản Trung Quốc và cho bản thân chế độ đó sự đối xử kinh tế đặc biệt, chỉ để thấy Trung Quốc một mực im lặng trước các vi phạm nhân quyền của họ, như là một cái giá trả cho sự gia nhập thị trường của các công ty phương Tây khi vào Trung Quốc.
Như Đại sứ O'Brien đã nhắc tới một vài ví dụ trong một bài phát biểu khác: các doanh nghiệp Mỹ như Marriott, American Airlines, Delta, United đều xóa các chỉ dẫn tham khảo về Đài Loan khỏi các trang web công ty của họ, để không chọc giận Bắc Kinh.
Ở Hollywood, tâm điểm của tự do sáng tạo của Mỹ, nới cách đây không quá xa, những người tự quyết định công bằng xã hội đã buộc phải tự kiểm duyệt ngay cả những tài liệu tham khảo nhẹ nhàng nhất về Trung Quốc.
Những đòi hỏi này của Đảng cộng sản Trung Quốc với giới doanh nghiệp, cũng đã từng xảy ra trên toàn thế giới.
Và sự nhiệt thành của giới doanh nghiệp đã có kết quả như thế nào? Những lời nịnh hót của họ có được tưởng thưởng? Tôi sẽ cung cấp cho bạn một trích dẫn từ bài phát biểu của tướng Barr, Bộ trưởng Tư pháp Barr. Trong bài phát biểu tuần trước, ông nói rằng: "Tham vọng cuối cùng của những người cầm quyền Trung Quốc là không phải là để giao dịch với Hoa Kỳ, mà để đột kích Hoa Kỳ".
Trung Quốc đã xé toạc các thành tựu, tài sản trí tuệ và bí mật thương mại của chúng ta, gây mất hàng triệu việc làm trên khắp nước Mỹ.
Trung Quốc đã kéo chuỗi cung ứng ra khỏi Mỹ, và sau đó biến nó trở thành một thị trường cho các lao động cưỡng bức.
Trung Quốc đã làm cho các tuyến đường thủy chính của thế giới kém an toàn hơn đối với thương mại quốc tế.
Tổng thống Nixon đã từng nói rằng ông sợ rằng ông đã tạo ra một bóng ma (nguyên văn: Frank Franksteinstein) bằng cách mở cửa thế giới cho Trung Quốc, và giờ thì chúng ta đang ở đây.
Bây giờ, những người có đức tin tốt có thể tranh luận tại sao các quốc gia tự do lại cho phép những điều tồi tệ này xảy ra trong từng ấy năm. Có lẽ chúng ta đã ngây thơ về diễn tiến nguy hiểm của chủ nghĩa cộng sản Trung Hoa, hay ngủ quên trong chiến thắng sau Chiến tranh Lạnh, hay mất cảnh giác trước nhà tư bản hèn nhát, hoặc bị lóa mắt trước sự dẫn dụ của Bắc Kinh về một sự trỗi dậy hòa bình.
Dù lý do là gì - bất kể lý do là gì, Trung Quốc ngày nay ngày càng độc đoán ở trong nước, và hung hăng hơn trong sự thù địch với tự do ở mọi nơi khác.
Và Tổng thống Trump đã nói: Đủ rồi đó.
Tôi không nghĩ rằng nhiều người ở cả hai phía, tranh luận về sự thật mà tôi đã đưat ra ngày hôm nay. Nhưng thậm chí ngay cả bây giờ, một số người vẫn khăng khăng rằng chúng ta nên bảo tồn mô hình đối thoại vì lợi ích.
Bây giờ, để rõ ràng, chúng ta sẽ tiếp tục đối thoại. Nhưng những cuộc đối thoại ngày nay thì đã khác. Tôi đã tới Honolulu vài tuần để gặp ông Dương Khiết Trì (Yang Jiechi).
Đó là một câu chuyện cũ - với rất nhiều từ ngữ, nhưng theo nghĩa đen thì không có đề nghị thay đổi bất kỳ hành vi nào.
Những lời hứa của ông Dương, giống như rất nhiều lời hứa mà Đảng Cộng sản Trung Quốc từng đưa ra trước đây, đều là những lời hứa hão. Tôi cho rằng, sự kỳ vọng của ông ta là tôi đáp ứng yêu cầu của họ, bởi vì thật lòng mà nói đây là điều mà quá nhiều chính quyền trước đây đã làm. Tôi đã không làm như vậy, và Tổng thống Trump cũng không.
Như Đại sứ O'Brien đã giải thích rất đầy đủ, chúng ta phải ghi nhớ rằng Tổng Bí thư Tập Cận Bình là một người tin tưởng thực sự vào một hệ tư tưởng toàn trị vốn đã lỗi thời.
Chính ý thức hệ này cho thấy mong muốn kéo dài hàng thập kỷ của ông ta đối với quyền bá chủ toàn cầu của chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc. Nước Mỹ giờ không thể bỏ qua những khác biệt chính trị và ý thức hệ cơ bản giữa hai nước, giống như Trung Quốc chưa bao giờ bỏ qua chúng.
Kinh nghiệm của tôi trong Ủy ban Tình báo Hạ viện, và sau đó là ở vị trí giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương, và hai năm nay trong tư cách Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, đã giúp tôi có được sự hiểu biết cốt lõi này:
Đó là cách duy nhất, cách duy nhất để thực sự thay đổi nước cộng sản Trung Hoa là hành động không dựa trên những gì các nhà lãnh đạo Trung Quốc nói, mà dựa trên cách mà họ hành xử. Và bạn có thể thấy chính sách của Mỹ đáp ứng với kết luận này. Tổng thống Reagan nói rằng ông đã giao dịch với Liên Xô trên cơ sở tin tưởng nhưng là các tin tưởng đã được xác minh (trust but verify). Khi nói đến Đảng Cộng sản Trung Quốc, tôi nói chúng ta buộc phải mất lòng tin và phải xác minh (distrust and verify). (Vỗ tay)
Chúng ta, các quốc gia yêu tự do trên thế giới, phải khiến Trung Quốc thay đổi, giống như điều mà cố Tổng thống Nixon từng muốn. Chúng ta phải khiến Trung Quốc thay đổi theo những cách sáng tạo và quyết đoán hơn, bởi vì các hành động của Bắc Kinh đang đe dọa người dân và sự thịnh vượng của chúng ta.
Chúng ta phải bắt đầu bằng cách thay đổi cách người dân và các đối tác của chúng ta nhìn nhận về Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Chúng ta phải nói sự thật. Chúng ta có thể đối xử với sự hiện diện của Trung Quốc như một quốc gia bình thường, giống như bất kỳ nước nào khác.
Chúng ta biết rằng giao dịch với Trung Quốc không giống như giao dịch với một quốc gia bình thường, dựa trên việc tuân thủ luật pháp. Bắc Kinh đe dọa các thỏa thuận quốc tế, coi các đề xuất quốc tế theo cách hành xử của một bá quyền toàn cầu.
Nhưng bằng cách nhấn mạnh vào các điều khoản công bằng, như đại diện thương mại của chúng ta đã làm khi đảm bảo thỏa thuận thương mại giai đoạn một, chúng ta có thể buộc Trung Quốc ý thức hơn đến hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ và các chính sách gây tổn hại cho người lao động Mỹ của họ.
Chúng tôi cũng biết rằng làm kinh doanh với một công ty được hỗ trợ bởi ĐCSTQ không giống như làm kinh doanh với một công ty Canada. Họ không tuân thủ trước các hội đồng độc lập, và nhiều người trong số họ được tài trợ bởi nhà nước và do đó không có nhu cầu theo đuổi lợi nhuận.
Một ví dụ điển hình là Huawei. Chúng tôi đã ngừng giả vờ coi Huawei là một công ty viễn thông ngây thơ vô tội chỉ để chứng tỏ một đảm bảo rằng bạn có thể thảo luận với bạn bè của mình. Chúng ta đã gọi đích danh công ty đó thực sự là một mối đe dọa an ninh quốc gia, và chúng ta đã thực hiện các hành động phù hợp với điều đó.
Chúng tôi cũng biết rằng nếu các công ty của chúng tôi đầu tư vào Trung Quốc, họ có thể vô tình hoặc cố ý hỗ trợ các vi phạm nhân quyền thô bạo của Trung Quốc.
Do đó, Bộ Tài chính và Bộ Thương mại của chúng ta đã trừng phạt và đưa vào danh sách đen các nhà lãnh đạo và các thực thể Trung Quốc đang làm hại và lạm dụng các quyền cơ bản nhất cho mọi người trên toàn thế giới. Một số cơ quan đã cùng làm việc trong một nhóm tư vấn kinh doanh để đảm bảo rằng các CEO của chúng ta luôn được thông báo về cách thức hoạt động của các chuỗi cung ứng bên trong Trung Quốc.
Chúng tôi chúng tôi cũng biết rằng không phải tất cả sinh viên và nhân viên Trung Quốc chỉ là sinh viên và công nhân bình thường đến đây để kiếm một ít tiền và trang bị cho mình một số kiến ​​thức. Quá nhiều người trong số họ đến đây để đánh cắp tài sản trí tuệ của chúng ta và mang những thứ đánh cắp được trở lại đất nước của họ.
Bộ Tư pháp và các cơ quan khác đã mạnh tay trừng phạt những tội ác này.
Chúng tôi biết rằng Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa cũng không phải là một đội quân bình thường. Mục đích của đội quân này là duy trì sự cai trị tuyệt đối của giới tinh hoa Cộng sản Trung Quốc và mở rộng đế chế Trung Quốc, không phải để bảo vệ người dân Trung Quốc.
Và vì vậy, Bộ Quốc phòng của chúng ta đã tăng cường nỗ lực, tiến hành các hoạt động tự do hàng hải trên khắp Biển Đông và ở Eo biển Đài Loan. Và chúng ta đã tạo ra một Lực lượng Không gian (Space Force) giúp ngăn chặn sự xâm lược của Trung Quốc ra ngoài các biên giới đó.
Và cũng vậy, thành thật mà nói, chúng tôi đã xây dựng một bộ chính sách mới tại Bộ Ngoại giao để đối phó với Trung Quốc, thúc đẩy các mục tiêu của Tổng thống Trump về sự công bằng và có đi có lại, xóa sự mất cân bằng đã xuất hiện trong nhiều thập kỷ qua.
Ngay trong tuần này, chúng ta đã tuyên bố đóng cửa lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston vì đây là một trung tâm gián điệp và trộm cắp tài sản trí tuệ. (Vỗ tay)
Chúng ta đã thay đổi lại, từ hai tuần trước, quan điểm xoa dịu và tránh leo thang xung đột từ tám năm trước liên quan đến luật pháp quốc tế ở Biển Đông.
Chúng tôi đã kêu gọi Trung Quốc tuân thủ các khả năng hạt nhân của mình trước thực tế chiến lược của thời đại chúng ta.
Và Bộ Ngoại giao - ở mọi cấp độ trên toàn thế giới - đã cam kết với các đối tác Trung Quốc chỉ đơn giản là để đòi hỏi sự công bằng và có đi có lại.
Nhưng cách tiếp cận của chúng tôi dường như đang gặp những trở ngại, khó khăn. Nó khó có thể đạt được đến kết quả mà chúng ta mong đợi. Chúng ta cũng phải cam kết và trao quyền cho người dân Trung Quốc - những con người năng động, yêu tự do, và hoàn toàn khác biệt với giới lãnh đạo Trung Quốc.
Điều đó bắt đầu với chính sách ngoại giao trực tiếp. (Vỗ tay)
Tôi đã gặp những người đàn ông và phụ nữ Trung Quốc tài năng và siêng năng ở bất cứ nơi nào tôi đến.
Tôi đã gặp những người Uyghur và những người dân tộc Kazakhstan trốn thoát khỏi các trại tập trung ở Tân Cương. Tôi đã nói chuyện với các nhà lãnh đạo dân chủ Hong Kong, từ Hồng y Zen đến Jimmy Lai. Hai ngày trước tại Luân Đôn, tôi đã gặp gỡ Nathan Law, người chiến sĩ đấu tranh cho tự do Hong Kong.
Và tháng trước trong văn phòng của tôi, tôi đã nghe những câu chuyện về những người sống sót ở Quảng trường Thiên An Môn. Một trong số họ cũng có mặt ở đây hôm nay.
Vương Đan (Wang Dan) là một sinh viên chủ chốt chưa bao giờ ngừng chiến đấu vì tự do cho người dân Trung Quốc. Ông Vương, ông hãy vui lòng đứng để chúng tôi có thể nhận ra ông chứ? (Vỗ tay)
Cũng đến với chúng ta hôm nay có cha đẻ của phong trào dân chủ Trung Quốc, Ngụy Kinh Sinh (Wei Jingsheng). Ông đã mất nhiều thập kỷ trong các trại lao động Trung Quốc vì những bài bào chữa của mình cho các thân chủ. Ông Ngụy, làm ơn đứng lên nhé? (Vỗ tay)
ĐCSTQ luôn nghĩ rằng họ có thể nói thay cho 1,4 tỷ người bị giám sát, áp bức và sợ hãi khi phải nói ra sự thật.
Hoàn toàn ngược lại. ĐCSTQ sợ người dân Trung Quốc, sợ các ý kiến ​​trung thực hơn bất kỳ kẻ thù nào, và họ có lý do để tránh cho việc mất quyền lực của mình.
Chỉ cần nghĩ rằng thế giới sẽ tốt hơn bao nhiêu - không chỉ với những người bên trong Trung Quốc - nếu chúng ta có thể nghe được ý kiến từ các bác sĩ ở Vũ Hán và nếu họ được phép gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự bùng nổ của đại dịch và của chủng vi-rút mới.
Trong nhiều thập kỷ, các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã phớt lờ, hạ thấp những lời nói của những nhà bất đồng chính kiến ​​dũng cảm ở Trung Quốc, những người đã cảnh báo chúng tôi về bản chất của chế độ mà chúng tôi phải đối mặt.
Và chúng ta không thể tiếp tục bỏ qua điều này nữa. Họ biết cũng rằng bất cứ ai trong chúng ta cũng không bao giờ có thể quay trở lại với hiện trạng cũ được nữa.
Nhưng thay đổi hành vi của ĐCSTQ không thể là nhiệm vụ của riêng người dân Trung Quốc. Các quốc gia tự do phải làm việc để bảo vệ tự do. Đó là những điều sâu xa nhất bắt đầu từ những thứ ​​dễ dàng.
Nhưng tôi có niềm tin rằng chúng ta có thể làm được. Tôi có niềm tin bởi vì chúng ta đã làm được điều đó trước đây. Chúng ta biết cách làm thế nào để thực hiện được điều đó.
Tôi có niềm tin bởi vì ĐCSTQ đang lặp lại một số sai lầm tương tự mà Liên Xô đã gây ra, đó là việc xa lánh các đồng minh tiềm năng, phá vỡ niềm tin trong và ngoài nước, từ chối quyền sở hữu và vi phạm luật pháp.
Tôi có niềm tin. Tôi có niềm tin vì sự thức tỉnh mà tôi thấy trong số các quốc gia khác biết rằng chúng ta có thể quay trở về quá khứ giống như cách chúng ta làm ở Mỹ. Tôi đã nghe thấy điều này từ Brussels, tới Sydney, và Hà Nội.
Và hơn hết, tôi có niềm tin chúng ta có thể bảo vệ tự do vì chính sự hấp dẫn ngọt ngào của tự do.
Hãy nhìn vào những người Hong Kong đang kêu gọi di cư ra nước ngoài khi ĐCSTQ siết chặt hơn thành phố đáng tự hào đó. Họ vẫy cờ Mỹ.
Sự thật là đang có những sự khác biệt. Khác với Liên Xô, Trung Quốc hội nhập sâu vào nền kinh tế toàn cầu. Nhưng Bắc Kinh phụ thuộc vào chúng ta nhiều hơn chúng ta. (Vỗ tay)
Hãy nhìn xem, tôi bác bỏ quan niệm rằng chúng ta đang sống trong một thời đại của những điều không thể tránh khỏi, rằng một cái bẫy nào đó đã được định sẵn, rằng uy quyền của ĐCSTQ là tương lai. Cách tiếp cận của chúng ta là không phải là định sẵn thất bại bởi vì nước Mỹ đang suy tàn. Như tôi đã nói ở Munich đầu năm nay, thế giới tự do vẫn đang chiến thắng. Chúng ta chỉ cần tin tưởng, hiểu biết về điều đó và tự hào về nó. Mọi người từ khắp nơi trên thế giới vẫn muốn đến với các xã hội rộng mở. Họ đến đây để học, họ đến đây để làm việc, họ đến đây để xây dựng cuộc sống cho gia đình họ. Họ không tuyệt vọng định cư tại Trung Quốc.
Đã đến lúc. Thật tuyệt vời khi có mặt ở đây hôm nay. Thời điểm là hoàn hảo. Đó là thời điểm để các quốc gia tự do hành động. Không phải mọi quốc gia sẽ tiếp cận Trung Quốc theo cùng một cách, và họ cũng không nên vậy. Mỗi quốc gia sẽ phải tự hiểu về cách bảo vệ chủ quyền của chính mình, cách bảo vệ sự thịnh vượng kinh tế của chính mình và làm thế nào để bảo vệ lý tưởng của mình khỏi những xúc tu của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Nhưng tôi kêu gọi mọi nhà lãnh đạo của mọi quốc gia hãy bắt đầu bằng cách làm những gì Mỹ đã làm, đơn giản là chỉ khăng khăng đòi sự có đi có lại, khăng khăng đòi minh bạch và trách nhiệm từ Đảng Cộng sản Trung Quốc. Và những tiêu chuẩn đơn giản và mạnh mẽ này sẽ đạt được rất nhiều điều.
Đã từ quá lâu, chúng ta đã để cho Trung Quốc thiết lập các điều khoản cam kết, nhưng giờ thì điều này không còn nữa. Các quốc gia tự do phải thiết lập cuộc chơi. Chúng ta phải hoạt động trên cùng các nguyên tắc.
Chúng ta phải vẽ những đường chung trên cát để sao chúng không thể bị cuốn trôi bởi những lời mặc cả của ĐCSTQ hoặc sự tán tỉnh của họ. Thật vậy, đây là những gì Hoa Kỳ đã làm gần đây khi chúng tôi bác bỏ các yêu sách bất hợp pháp của Trung Quốc ở Biển Đông một lần và mãi mãi, vì chúng tôi đã thúc giục các nước trở thành các Quốc gia Trong sạch (Clean Countries) để thông tin cá nhân của công dân quốc gia họ không bị rơi vào tay của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chúng tôi đã làm điều đó bằng cách thiết lập các tiêu chuẩn.
Giờ đây, sự thật là rất khó khăn. Khó khăn cho một số nước nhỏ. Họ sợ bị đẩy ra khỏi cuộc chơi. Một số trong số họ đưa ra lý đơn giản là họ không có khả năng, không có sự can đảm để sát cánh cùng chúng ta trong lúc này.
Thật vậy, chúng ta có một đồng minh NATO mà họ đã không đứng lên theo cách mà họ cần đối với Hong Kong vì họ sợ Bắc Kinh sẽ hạn chế quyền truy cập vào thị trường Trung Quốc. Đây là kiểu rụt rè sẽ dẫn đến thất bại như đã từng có trong lịch sử, và chúng ta không thể để lặp lại điều đó.
Chúng ta không thể lặp lại những sai lầm của những năm qua. Thách thức của Trung Quốc đòi hỏi nỗ lực, năng lượng từ các nền dân chủ - những người ở Châu Âu, những người ở Châu Phi, những người ở Nam Mỹ và đặc biệt là những người ở khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương.
Và nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, cuối cùng ĐCSTQ sẽ làm xói mòn các quyền tự do của chúng ta và phá vỡ trật tự dựa trên các quy tắc mà xã hội của chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ để xây dựng. Nếu chúng ta uốn cong đầu gối bây giờ, những đứa trẻ của chúng ta, những đứa trẻ của chúng ta có thể phải chịu sự thương xót của Đảng Cộng sản Trung Quốc, những hành động của họ chính là các thách thức trong thế giới tự do hiện nay.
Tổng bí thư Tập Cận Bình không thể được mặc định có thể duy trì mãi mãi sự chuyên chế trong và ngoài Trung Quốc, trừ khi chúng ta để điều đó xảy ra.
Giờ thì không phải lúc nói đến một biện pháp ngăn chặn, hay áp dụng biện pháp đó mà chúng ta đang phải đối mặt với một thách thức mới phức tạp chưa từng có. Liên Xô đã bị cô lập khỏi thế giới tự do. Trung Quốc cộng sản thì đã ở trong biên giới của chúng ta.
Vì vậy, chúng ta không thể phải đối mặt với thử thách này một mình. Liên hợp quốc, NATO, các nước G7, G20, sức mạnh kinh tế, ngoại giao và quân sự kết hợp của chúng ta chắc chắn đủ để đương đầu với thách thức này nếu chúng ta có chỉ đạo rõ ràng và tham gia với lòng can đảm.
Có lẽ thời gian đã điểm cho một nhóm các quốc gia có cùng chí hướng, một liên minh mới của các nền dân chủ.
Chúng ta có các công cụ. Tôi biết chúng ta có thể làm điều đó. Bây giờ chúng tôi cần ý chí. Để trích dẫn kinh thánh, tôi muốn hỏi là: "Liệu tinh thần của chúng ta sẵn sàng khi xác thịt của chúng ta còn yếu đuối?".
Nếu thế giới tự do không thay đổi (nhấn mạnh là không thay đổi), Trung Quốc cộng sản chắc chắn sẽ thay đổi chúng ta. Họ có thể dễ dàng trở lại với các hoạt động trước đây bởi vì họ cảm thấy thoải mái hoặc thuận tiện để làm điều đó.
Đảm bảo các quyền tự do của chúng ta thoát khỏi sự chế ngự của Đảng Cộng sản Trung Quốc là sứ mệnh của thời đại chúng ta và nước Mỹ có vị trí hoàn hảo để lãnh đạo điều này bởi vì các nguyên tắc sáng lập đất nước chúng ta cho chúng ta cơ hội đó.
Như tôi đã giải thích ở Philadelphia tuần trước, quốc gia của chúng ta được thành lập với định đề rằng tất cả loài người đều có những quyền nhất định không thể thay đổi.
Và công việc chính phủ của chúng ta đang làm là để bảo đảm các quyền đó. Đó là một sự thật đơn giản và mạnh mẽ. Nó giúp cho chúng ta như ánh sáng của một ngọn hải đăng tự do cho mọi người trên khắp thế giới, bao gồm cả những người hiện vẫn còn ở bên trong Trung Quốc.
Thật vậy, Richard Nixon đã đúng khi ông viết vào năm 1967 rằng thế giới không thể an toàn cho đến khi Trung Quốc thay đổi. Bây giờ, đến lúc chúng ta phải thực hiện những lời di huấn của ông.
Hôm nay mối hiểm nguy đã rõ ràng.
Và hôm nay, sự thức tỉnh bắt đầu diễn ra.
Hôm nay, thế giới tự do cần phải đáp trả.
Chúng ta không bao giờ có thể trở lại quá khứ.
Xin Chúa ban phước lành cho mỗi người bạn của chúng ta.
Xin Chúa ban phước lành cho người dân Trung Quốc.
Và xin Chúa ban phước lành cho người dân Hoa Kỳ.
Cảm ơn tất cả.
----------------
THANH HÀ chuyển ngữ
MIKE POMPEO
nhadautu
Thích Đã thích Thích
Bình luận Bình luận
Chia sẻ Chia sẻ
Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H. Giấy phép mạng xã hội số 103/GP-BTTTT do BỘ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG cấp ngày 25/03/2019. Chịu trách nhiệm nội dung: Phạm Đình Bằng. Email: support@24hmoney.vn. Hotline: 0979730484