Mỹ "hụt hơi" trong cuộc đấu trí với Iran?
Từ thế thượng phong quân sự đến sự lúng túng trên bàn đàm phán, Mỹ đang đối mặt với bài toán: Làm sao để rút lui trong danh dự mà không biến mình thành kẻ thua cuộc trong cuộc đấu trí dai dẳng tại Vùng Vịnh?
Việc đình chỉ các đợt không kích không chỉ làm nguội đi cái đầu nóng của các tướng lĩnh mà còn vô tình làm xói mòn uy lực của những "lằn ranh đỏ" mà Nhà Trắng từng đặt ra.
Điểm yếu chí tử trong học thuyết "Gây sức ép tối đa"
Lý do ông Trump đưa ra trên Truth Social về việc tạm dừng tấn công theo đề nghị của Pakistan được giới quan sát coi là một bước lùi chiến thuật. Washington biện minh rằng nội bộ Iran đang "rạn nứt", nhưng thực tế cho thấy chính sự thiếu nhất quán trong thông điệp của Mỹ mới là rào cản lớn nhất. Việc liên tục đe dọa rồi lại xuống thang khiến Tehran tin rằng Mỹ không thực sự sẵn sàng cho một cuộc chiến toàn diện.
Trong khi Phó Tổng thống JD Vance phải hủy chuyến đi tới Islamabad vì Iran từ chối đàm phán, thì Tehran lại cho thấy khả năng chịu đựng bền bỉ. Họ không vội vàng ngồi vào bàn tiệc mà Washington đã dọn sẵn, thay vào đó là tận dụng thời gian để tái cấu trúc quyền lực dưới sự điều hành của Lãnh tụ Mojtaba Khamenei.
Lệnh ngừng bắn: Phao cứu sinh hay chiếc bẫy chính trị?
Ở góc độ nội chính, việc kéo dài ngừng bắn giúp ông Trump tạm thời "đóng băng" một cuộc chiến tốn kém vốn đang kéo tụt tỷ lệ ủng hộ trước thềm bầu cử giữa kỳ. Tuy nhiên, cái giá phải trả là sự xói mòn niềm tin từ các đồng minh. CENTCOM có thể đăng video về việc tái vũ trang, nhưng hành động "án binh bất động" trên thực địa mới là thứ Tehran đang quan sát.
Các vấn đề cốt lõi như eo biển Hormuz hay chương trình hạt nhân vẫn là những khối thuốc nổ chưa được tháo ngòi. Lệnh phong tỏa hàng hải của Mỹ hiện bị coi là con dao hai lưỡi: nó vừa là đòn bẩy thương lượng, nhưng cũng là cái cớ để Iran từ chối đối thoại nhằm bảo toàn "thể diện quốc gia".
Lối thoát nào cho cuộc khủng hoảng "nghẹt thở"?
Giới phân tích nhận định, Mỹ đang rơi vào kịch bản mà Iran mong muốn nhất: một cuộc chiến tiêu hao về sự kiên nhẫn. Thời gian càng trôi qua, ưu thế từ các đợt không kích ban đầu càng phai nhạt. Washington cần một kịch bản ngoại giao mà ở đó họ có thể "tuyên bố chiến thắng" mà không phải nổ súng trở lại.
Một cuộc đổi chác "Hormuz lấy phong tỏa" có thể là lối thoát duy nhất. Tuy nhiên, chừng nào Tehran còn cảm thấy họ đang nắm thế chủ động trên thực địa, miếng bánh nhượng bộ mà Mỹ đưa ra sẽ vẫn bị ngó lơ. Nếu không nhanh chóng thiết kế một hành lang ngoại giao bền vững với sự tham gia của quốc tế, ông Trump có thể sẽ phải đối mặt với một Iran cứng rắn và nguy hiểm hơn bao giờ hết sau khi lệnh ngừng bắn kết thúc.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
