Mỹ điều động đơn vị tinh nhuệ, sẵn sàng thu giữ vật liệu hạt nhân?
Từ đảo Kharg đến các cơ sở hạt nhân nhạy cảm, sự xuất hiện của Sư đoàn Dù 82 và các đơn vị viễn chinh thủy quân lục chiến là lời cảnh báo đanh thép: Mỹ không chỉ muốn phá hủy, họ sẵn sàng "thu giữ" và kiểm soát.
Trực thăng MH-60S Sea Hawk chuẩn bị hỗ trợ cuộc tấn công vào Iran.
Gần một tháng sau khi chiến dịch quân sự bắt đầu, Mỹ vừa phát tín hiệu đàm phán với Iran, vừa gia tăng hiện diện quân sự với tốc độ đáng chú ý. Hàng nghìn binh sĩ cùng các nhóm tác chiến tàu sân bay được triển khai, đặt khu vực Trung Đông vào trạng thái căng thẳng mới.
Theo Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ, hàng loạt mục tiêu chiến lược của Iran đã bị phá hủy. Đáp lại, Tehran tăng cường tập kích bằng máy bay không người lái và siết chặt Eo biển Hormuz – tuyến vận chuyển năng lượng sống còn của thế giới.
Trong bối cảnh đó, Washington không chỉ duy trì không kích mà còn từng bước bổ sung lực lượng trên bộ. Tàu sân bay USS George H.W. Bush được điều động tới khu vực, bên cạnh các nhóm tác chiến đã hiện diện trước đó, cho thấy sự chuẩn bị cho các phương án rộng hơn.
Song song, Lầu Năm Góc triển khai thêm khoảng 2.000 binh sĩ thuộc Sư đoàn Dù 82 – lực lượng phản ứng nhanh có khả năng cơ động toàn cầu. Hai đơn vị viễn chinh thủy quân lục chiến từ Thái Bình Dương và Mỹ cũng đang tiến về Vùng Vịnh.
Máy bay của Hải quân Mỹ thuộc Không đoàn 9 đang đậu trên boong tàu sân bay lớp Nimitz USS Abraham Lincoln để hỗ trợ chiến dịch.
Tổng cộng, gần 7.000 quân nhân bổ sung đã được đưa tới khu vực chỉ trong vài tuần. Đây là sự kết hợp giữa ba mũi lực lượng: tàu sân bay, thủy quân lục chiến và lính dù – một cấu trúc cho phép triển khai nhanh các chiến dịch giới hạn.
Dù vậy, giới chuyên gia nhận định quy mô hiện tại chưa đủ cho một cuộc chiến trên bộ kéo dài. Lực lượng được triển khai chủ yếu phục vụ các nhiệm vụ ngắn hạn như đột kích, kiểm soát điểm chiến lược hoặc hỗ trợ an ninh hàng hải.
Ba kịch bản được đặt ra gồm: kiểm soát đảo Kharg – trung tâm xuất khẩu dầu của Iran; đảm bảo an ninh Eo biển Hormuz; hoặc trong trường hợp cực đoan, can thiệp vào các cơ sở hạt nhân.
Trong đó, phương án bảo vệ tuyến hàng hải được đánh giá khả thi nhất. Ngược lại, các mục tiêu như đảo Kharg hay cơ sở hạt nhân tiềm ẩn nguy cơ leo thang mạnh, có thể kéo theo phản ứng quân sự lớn từ Iran.
Tàu tấn công đổ bộ USS Tripoli (LHA-7)
Điểm đáng chú ý là việc tăng quân diễn ra song song với nỗ lực ngoại giao. Điều này cho thấy Washington đang sử dụng sức mạnh quân sự như một công cụ gây áp lực, thay vì dấu hiệu chắc chắn của chiến tranh toàn diện.
Tuy nhiên, ranh giới giữa răn đe và leo thang luôn mong manh. Khi lực lượng tiếp tục được điều động, nguy cơ xung đột ngoài kiểm soát cũng gia tăng – và Trung Đông một lần nữa đứng trước một bước ngoặt khó lường.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
