Chúng ta đều bị giam giữ bởi chính tầm nhìn của mình
Có những nhà tù không có song sắt, không có lính gác, nhưng lại giam giữ con người suốt cả đời — đó chính là tầm nhìn hạn hẹp của chính ta.
Ta bảo: “Tôi không thể.”
Thật ra là ta không dám.
Ta nói: “Cuộc sống này vốn khó mà đổi thay.”
Thật ra là ta sợ thay đổi.
Mỗi người đều sống trong một “chiếc khung” do chính mình dựng lên: khung của niềm tin, của sợ hãi, của những câu “tôi không đủ”, “tôi không thể”, “tôi chưa sẵn sàng”.
Rồi ta gọi nó là thực tế.
Nhưng thực ra, đó chỉ là phiên bản của thực tế mà ta tự tưởng tượng ra để dễ chấp nhận hơn.
Người nhìn gần – chỉ thấy khó khăn.
Người nhìn xa – thấy cơ hội ẩn trong khó khăn đó.
Người nhìn thấp – thấy giới hạn.
Người nhìn cao – thấy lối ra.
Cùng một thế giới, nhưng tầm nhìn khác nhau – kết quả khác nhau.
Những người thành công không phải vì họ sinh ra đã giỏi hơn.
Họ chỉ khác ta ở một điều: họ dám nghĩ xa hơn, và tin vào điều mình chưa thấy.
Có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là ta cứ sống mãi trong một chiếc lồng vô hình, do chính mình khóa lại bằng hai chữ: “Tôi không thể.”
🌱 Vì vậy, hãy thử hỏi lại bản thân:
“Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi nhìn cuộc đời này rộng hơn một chút?”
“Nếu giới hạn tôi nghĩ là thật – chỉ là ảo giác?”
Bởi vì, chính giây phút bạn dám mở rộng tầm nhìn, là lúc bức tường quanh bạn bắt đầu đổ xuống.
✨ Thế giới không hẹp – chỉ có tầm nhìn của bạn là chưa đủ rộng mà thôi.
Theo dõi người đăng bài
Ấn bản đặc biệt của Tác giả Đồng Cố Vấn
Tuyển tập những bài viết mới
TUYỂN TẬP
BÀI VIẾT MỚI
Đồng Cố Vấn
Bạn muốn trở thành VIP/PRO trên 24HMONEY?
Bấm vào đây để liên hệ 24HMoney ngay

Bàn tán về thị trường