Bạc vào danh sách “kim loại quan trọng”: cơ hội, rủi ro và sự thật cần thiết
Vừa qua, Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS) đã lần đầu đưa bạc vào danh sách “kim loại quan trọng”, điều này tạo ra sóng kỳ vọng về một chu kỳ tăng giá mới trên thị trường. Nhưng để đầu tư khôn ngoan, các nhà giao dịch cần nhìn đúng bản chất của sự kiện này.
Trước hết, phải phân biệt “kim loại quan trọng” (critical metal) với “kim loại chiến lược” (strategic metal):
Bạc hiện diện một cách rộng rãi trong công nghiệp (điện tử, y tế, năng lượng mặt trời, ô tô) nên phù hợp tiêu chí là “kim loại quan trọng”, nhưng quân đội Mỹ từ thập niên 1950 đã nhất quán coi bạc không mang tính “chiến lược” đối với an ninh quốc gia này. Đây chính là khác biệt trong nền tảng bởi việc được gán nhãn “critical” không đồng nghĩa với việc chính phủ Mỹ sẽ lao vào mua tích trữ như một tài sản an ninh quốc gia.
Từ đây kéo theo một thực tế đã bị thổi phồng trong thời gian qua về quy mô nhu cầu quân sự với bạc. Tổng nhu cầu bạc trong lĩnh vực quốc phòng toàn cầu thực tế đạt xấp xỉ 50 triệu ounce/năm, chỉ chiếm một phần nhỏ của bức tranh cung cầu. Vào những năm 1960, 137 triệu ounce bạc còn lại sau khi Bộ Ngân khố Mỹ loại bỏ bạc khỏi tiền xu đã bị “đẩy” sang cho Bộ Quốc phòng nắm giữ.
Lượng bạc này đã nằm im gần hai thập kỷ cho tới khi chương trình Silver Eagle ra đời. Thay vì “xả” vào thị trường, chính phủ Mỹ đã chuyển quyền sở hữu cho nhà đầu tư tự nguyện mua. Đây là hoạt động tái phân bổ từ công sang tư—một tiền lệ quan trọng cho thấy chính phủ Mỹ nhiều khả năng sẽ không ồ ạt tích trữ khi bạc được gắn nhãn là “kim loại quan trọng” .
Về nguyên tắc, dưới Đạo luật Sản xuất Quốc phòng, chính phủ Mỹ có thể ưu tiên phân bổ nguồn bạc cho một số ngành, thậm chí hạn chế dòng chảy vào đầu tư tài chính nếu coi là cần thiết—điều mà nhà đầu tư không hề mong muốn.
Nhà đầu tư cũng không nên kỳ vọng quá cao vào việc thông tin này sẽ đẩy giá bạc tăng vọt gấp hàng lần. Bởi cơ quan quản lý kho dự trữ quốc phòng Mỹ (DLA) thường chỉ tập trung vật liệu chiến lược, không phải các vật liệu gán nhãn “critical”. Hơn nữa, ngay cả khi có hỗ trợ khai khoáng trong nước, lịch sử cho thấy các dự án do nhà nước bơm vốn thường không đạt hiệu quả cao và nếu Mỹ tăng cường sản lượng đây lại là áp lực tăng cung, không hẳn là yếu tố tích cực cho giá.
Vậy việc bạc được gán nhãn “critical” có ý nghĩa gì?
Trong ngắn hạn, thông tin này có thể hút thêm dòng tiền đầu cơ khi thị trường dễ liên tưởng tới nhu cầu chính sách và đặt cược trước. Nhưng trong trung–dài hạn, giá bạc vẫn phụ thuộc nhiều vào các yếu tố cơ bản như nguồn cung mỏ và tái chế, cùng với nhu cầu thực tiễn (quang điện, điện tử, ô tô, y tế).
Nhà đầu tư sáng suốt cần phân biệt tín hiệu chính sách (gợi ý ưu tiên kinh tế) với an ninh chiến lược (liên quan đến động cơ tích trữ), nhìn vào khả năng mở rộng nguồn cung, triển vọng của các công nghệ mới, và rủi ro can thiệp hành chính tới dòng chảy kim loại.
Tóm lại, việc bạc được đưa vào vào danh sách “kim loại quan trọng” là một tín hiệu khẳng định vai trò ngày càng lớn trong lĩnh vực công nghiệp, nhưng chưa phải là dấu hiệu cho một siêu chu kỳ giá mới. Triển vọng nhu cầu đối với kim loại này vẫn tích cực trong trung-dài hạn, nhất là ở các mảng có nhu cầu bền vững, nhưng việc mua-bán giao dịch sẽ chỉ hiệu quả khi nhà đầu tư dựa trên thực trạng cung–cầu và cơ chế chính sách, thay vì chạy theo các câu chuyện được thổi phồng.
Theo dõi người đăng bài
Bạn muốn trở thành VIP/PRO trên 24HMONEY?
Bấm vào đây để liên hệ 24HMoney ngay

Bàn tán về thị trường